Danh sách các điểm
Đức khiết tịnh đẹp biết bao! Nhưng nếu xa lìa đức ái, nhân đức này sẽ hết thánh thiện và đẹp lòng Chúa.
Bác ái là mầm nẩy lộc và sinh nhiều hoa trái thơm ngon nhờ cơn mưa trong lành của đức khiết tịnh.
Thiếu bác ái, đức khiết tịnh sẽ cằn cỗi, và dòng nước nghèo nàn của nó sẽ biến linh hồn thành một vũng bùn, một ao tù bẩn thỉu sực mùi hôi kiêu ngạo.
Khi bạn xong việc mình thì hãy làm việc của anh em, hãy giúp họ cách tế nhị và tự nhiên, vì tình yêu dành cho Chúa Kitô, để không một ai, kể cả người anh em ấy, nhận ra rằng bạn đã làm nhiều hơn bổn phận của mình.
Đó là tính tế nhị của một người con Chúa!
Bạn bị xúc phạm vì những việc thiếu bác ái người khác gây ra cho mình. Chúa còn bị xúc phạm biết mấy vì những việc thiếu bác ái, thiếu Yêu Thương bạn gây ra cho Người!
Đừng cho phép mình nghĩ xấu về người khác dù cho lời nói hay hành vi của người ấy cho bạn đủ lý do để làm điều đó.
Đừng phê bình tiêu cực; nếu bạn không có gì để khen thì im lặng vậy.
Đừng bao giờ nói xấu người anh em, ngay cả khi bạn có thừa lý do để làm vậy. – Trước hết hãy đến Nhà Tạm, rồi đi gặp Linh mục, cha của bạn, chia sẻ với ngài điều làm bạn lo âu.
Và đừng nói với ai nữa.
Nói xấu là vũng bùn làm hoen ố và sa lầy việc tông đồ. – Nó chống lại bác ái, làm hao mòn sức lực, phá rối bình an và hủy hoại sự hiệp nhất với Chúa.
Nếu bạn cũng yếu đuối, sao bạn lại kinh ngạc vì những yếu đuối của tha nhân?
Khi đã thấy tại sao biết bao cuộc đời tiêu tan (vì nói, nói và nói, cùng với tất cả hậu quả của nó) thì ta nhận ra im lặng cần thiết và đáng mến hơn. – Chúa ơi, con hiểu rất rõ tại sao Chúa sẽ hỏi lý do những lời nói vô công rồi nghề của chúng con.
Nói dễ, làm khó. – Bạn..., với chiếc lưỡi sắc nhọn hơn lưỡi gươm, có khi nào bạn thử, dù chỉ một lần, làm cho “tốt” điều mà, theo nhận xét rất “kẻ cả” của bạn, người khác làm không tốt bằng bạn không?
Điều đó phải gọi là: nói hành, nói xấu, ba hoa, mánh khóe, nhiều chuyện, đồn đại, giăng bẫy..., hay vu khống? Đê tiện?
Lời phê bình của người không có nhiệm vụ phê bình dễ trở thành “chuyện ngồi lê đôi mách”.
Sự bất công của “người công chính” làm buồn lòng Chúa biết mấy! Làm hại bao linh hồn! Và chẳng thánh hóa được ai!
“Xin chào tất cả các thánh! Tất cả các thánh gửi lời chào anh chị em. Kính gửi các thánh ở Êphêsô. Kính gửi toàn thể các thánh trong Đức Kitô Giêsu ở Philipphê”. – Thật cảm động khi nghe các tín hữu tiên khởi gọi nhau bằng “thánh”!
Hãy học cách đối xử thật tốt với anh chị em.
Đức khiêm nhường có giá trị to lớn dường nào! – Quia respexit humilitatem... Vì Người đã nhìn đến lòng khiêm nhường... Vượt trên cả đức tin, đức ái, đức trinh khiết vô nhiễm, đó là điều Đức Mẹ đã hân hoan ngợi ca trong nhà ông Dacaria:
“Vì Người đã nhìn đến lòng khiêm nhường của tôi, từ nay các thế hệ sẽ khen tôi diễm phúc.”
Những cố gắng riêng lẻ của mỗi người trong các bạn tỏ ra không hiệu quả. – Nếu các bạn nối kết lại vì Đức Ái của Chúa Kitô, các bạn sẽ ngỡ ngàng khi thấy hiệu quả.
Tôi thường so sánh việc tông đồ với một cỗ máy có bánh răng, pít-tông, van, ốc vít...
Và đức ái – đức ái của bạn – chính là dầu nhớt cho cỗ máy ấy.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/book-subject/camino/92878/ (22-06-2026)