Danh sách các điểm

9 trong CON ĐƯỜNG liên quan đến ÂM THẦM.

Ước chi nhân đức của bạn không ồn ào.

Điều đó phải gọi là: nói hành, nói xấu, ba hoa, mánh khóe, nhiều chuyện, đồn đại, giăng bẫy..., hay vu khống? Đê tiện?

Lời phê bình của người không có nhiệm vụ phê bình dễ trở thành “chuyện ngồi lê đôi mách”.

Nếu bạn không chọn cho mình phần kém nhất khi bạn có thể làm điều đó mà không ai để ý thì bạn không có tinh thần khó nghèo.

Đừng mong “được người ta hiểu”. – Sự không hiểu đó chính là ý Chúa, để không ai biết đến hy sinh của bạn.

“Cách duy nhất để vừa là rễ vừa là ngọn là trở nên nhựa cây, nên tinh thần, nên chất lưu truyền bên trong.”

Người bạn viết cho bạn như trên biết rõ bạn là người có tham vọng cao quý. – Và anh ta đã chỉ cho bạn con đường: thận trọng, hy sinh, sống đời nội tâm!

Tôi không bao giờ nhấn mạnh đủ tầm quan trọng của cẩn trọng.

Nếu nó không là lưỡi gươm, thì tôi cũng sẽ bảo bạn nó là chuôi gươm.

Người đời nóng lòng thay đổi địa vị của mình biết bao! – Điều gì xảy ra nếu mỗi chiếc xương, mỗi bắp thịt trong cơ thể con người muốn tìm một chỗ khác chỗ dành cho chúng?

Thế gian bất ổn cũng chính vì vậy. – Con ơi, hãy ở lại chỗ của mình: từ vị trí đó..., con có thể làm điều lớn lao cho Vương quốc của Chúa chúng ta!

Non manifeste, sed quasi in occulto – không công khai và hầu như bí mật: đó là cách Chúa Giêsu lên dự Lễ Lều.

Đó cũng là cách Người đi đường Emmau với Clêôpha và người bạn đồng hành. – Đó cũng là cách Người đã tỏ mình ra cho Mađalêna khi sống lại.

Và đó cũng là cách – non tamen cognoverunt discipuli quia Iesus est – người môn đệ không biết đó chính là Người, khi Chúa xuất hiện cùng với mẻ cá kỳ diệu, như Thánh Gioan thuật lại cho chúng ta.

Và Người còn ẩn mình hơn nữa trong Bánh Thánh, vì Tình Yêu dành cho nhân loại.

Khinh bỉ và bách hại là bằng chứng tốt lành của lòng Chúa ưu ái; tuy nhiên, không có bằng chứng và dấu chỉ ưu ái nào đẹp hơn điều này: thầm lặng qua đi.