53
Óc phê bình này có thể không hẳn là việc nói xấu, nhưng đừng sử dụng nó vào việc tông đồ hay đối với bạn bè. Vì – xin lỗi phải nói với bạn điều này – nó là một cản trở lớn cho đời sống siêu nhiên của bạn đó. Quả thật, khi bạn đánh giá việc của người khác, mặc dù với một ý rất ngay thẳng, nhưng nếu chẳng có lý do gì để đánh giá, bạn sẽ không làm được gì tích cực; trái lại, vì thái độ thụ động đó, bạn còn ngăn cản bước tiến của việc chung!
Bạn có thể băn khoăn: “Nhưng nếu như óc phê bình là bản tính của tôi thì sao...?”
Bạn yên tâm đi: Hãy cầm lấy viết và giấy, ghi lại cách đơn sơ và đầy tin tưởng – à, nhưng nhớ vắn tắt thôi nhé – những gì làm bạn trăn trở, rồi trao mảnh giấy ấy cho bề trên của bạn, rồi đừng nghĩ đến nó nữa. – Vị bề trên của bạn – người có trách nhiệm và ân sủng của chức vụ – sẽ cất giữ mảnh giấy ấy hoặc... vất nó vào sọt rác. – Còn đối với bạn, nếu lời phê bình đó không phải là lời nói xấu và bạn đã làm với động cơ cao đẹp nhất, thì không sao cả.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/53/ (21-06-2026)