TÍNH CÁCH

Đừng để đời bạn cằn cỗi. – Hãy trở nên người hữu ích. – Hãy để lại dấu ấn của bạn. – Ước chi ánh sáng đức tin và lòng mến của bạn chiếu tỏa.

Hãy lấy đời tông đồ xóa đi các nhơ nhớp do hận thù gieo rắc. – Hãy sưởi ấm mọi nẻo đường trần gian bằng lửa Chúa Kitô bạn đang mang trong tim.

Tôi ước mong cử chỉ và lời nói của bạn khiến người thấy hay nghe bạn phải thốt lên: đây quả là một người biết cuộc đời Chúa Kitô!

Hãy nghiêm túc. – Hãy bỏ những cử chỉ và thái độ vặt vãnh trẻ con. – Sao cho cách ứng xử của bạn phản ánh một tâm hồn an bình và tiết độ.

Đừng bảo: “Đó là bản tính của tôi..., là cá tính của tôi”. Đó chỉ là biểu hiện của một người thiếu tính cách: Hãy sống cho xứng bậc nam nhi – esto vir.

Hãy biết nói “không”.

Đừng nghe tên cám dỗ đang rỉ tai bạn: “Sao lại phức tạp hóa cuộc đời như vậy?

Đừng giới hạn tầm nhìn sau lũy tre làng. Hãy trải lòng ra toàn cầu, ra “công giáo”.

Đừng bay như gà trong khi bạn có thể vươn cao như phượng hoàng.

Bình tĩnh. – Việc gì bạn lại nổi giận nếu cơn giận làm buồn lòng Chúa, làm anh chị em khó chịu, và làm bạn mất vui hết một lúc..., bởi vì rốt cuộc bạn cũng phải bình tĩnh lại kia mà?

Nếu phải nói gì, bạn hãy nói với giọng không bực tức; khi ấy, lý lẽ của bạn sẽ mạnh mẽ hơn, và nhất là bạn sẽ không làm Chúa buồn lòng.

Đừng khiển trách ai đó khi bạn còn đang bực tức vì lỗi của họ. – Hãy đợi một hay vài ngày sau. – Một khi đã dịu xuống, không còn nóng giận, bạn hãy sửa lỗi anh em. – Một lời thân mật lợi hơn ba giờ la mắng. – Hãy làm chủ tính khí mình.

Ý chí. – Nghị lực. – Gương mẫu. Điều gì phải làm thì hãy làm... Không do dự... Không cả nể.

Nếu không như thế, Cisneros đâu có thành Cisneros, Têrêsa Ahumada đâu có thành Thánh Têrêsa, Inhaxiô Loyola cũng vậy…

Chúa và lòng can đảm! – Regnare Christum Volumus! Chúa Kitô hiển trị!

Hãy vươn lên khi gặp trở ngại. – Đừng lo thiếu ơn Chúa: Inter medium montium pertransibunt aquae! Dòng suối chảy xuyên qua núi đồi! Bạn cũng phải băng được núi ngàn!

Có sao đâu nếu có lúc bạn phải thu hẹp hoạt động, để rồi sau đó, giống như chiếc lò xo bị nén, bạn sẽ bung mình lên cao hơn cả ước mơ?

Hãy rũ bỏ những tư tưởng vô bổ vì chúng chỉ làm bạn mất thời giờ.

Đừng mất công sức và thời giờ quý báu, vốn thuộc về Chúa, để ném đá đàn chó sủa bên đường. Bạn hãy coi thường chúng.

Đừng để công việc đến ngày mai.

Bạn muốn buông xuôi ư?... Phải chăng bạn muốn thuộc về đám đông, trong khi bạn sinh ra là để lãnh đạo? Chúng ta không có chỗ cho những kẻ nguội lạnh. Hãy khiêm tốn, rồi Chúa Kitô sẽ nhen lại ngọn lửa tình yêu trong bạn.

Hãy giữ mình khỏi căn bệnh tính khí mà triệu chứng là sự bất định trong mọi thứ, nhẹ dạ trong ngôn từ và hành động, hờ hững trong suy nghĩ,... tóm lại là tính nông nổi.

Nếu bạn không phản ứng kịp thời – không phải ngày mai nhưng ngay hôm nay! – tính nông nổi sẽ làm cho chuỗi ngày sống của bạn trở nên trống rỗng (“đầy khoảng trống không”), và làm cho bạn – xin đừng quên điều này – thành một tên nhu nhược vô ích.

Bạn cố tình sống trần tục, nông nổi, hững hờ, vì bạn là đứa hèn nhát. Điều gì làm bạn sợ phải đối mặt với chính mình, nếu không phải là tính hèn nhát?

Ý chí. Đó là một nhân tố rất quan trọng. Đừng coi thường các việc nhỏ, vì bạn càng từ bỏ mình trong những việc ấy – những việc không bao giờ là tầm thường và vô ích – thì với ơn Chúa, bạn sẽ càng mạnh mẽ hơn và trưởng thành để trước tiên thật sự làm chủ chính mình. Và rồi bạn sẽ trở nên một người lãnh đạo, một người dẫn đường!..., có khả năng chỉ huy, thu hút và thúc đẩy người khác bằng gương mẫu, lời nói, hiểu biết và uy tín của bạn.

Bạn va chạm với một vài người... Đó là điều không thể tránh khỏi, vì bạn không phải là một đồng tiền vàng có thể làm vừa lòng hết mọi người.

Hơn nữa, nếu không có những va chạm đó, sao bạn có thể mài mòn những sắc cạnh, những lởm chởm – nghĩa là những khuyết điểm và bất toàn – trong tính tình bạn, làm sao bạn đạt được nét tinh tế và đầy đặn của lòng bác ái và sự trọn lành?

Nếu tính bạn và tính những người sống với bạn quá mềm mại và ngọt ngào như những chiếc bánh mật, bạn sẽ chẳng nên thánh đâu!

Viện lý do. – Bạn sẽ không thiếu lý do nếu bạn muốn né tránh bổn phận. Có biết bao lý do phi lý!

Đừng tìm cách viện cớ. – Hãy thôi đi và làm điều bạn phải làm.

Bạn phải vững mạnh. – Phải hùng dũng. – Phải nên người. – Và nên một... thiên thần.

Sao?... Bạn không thể làm hơn ư? – Phải chăng đúng ra bạn không thể làm kém hơn?

Bạn có các tham vọng:... hiểu biết..., lãnh đạo..., can đảm. Được. Tốt lắm! – Nhưng... phải là để hiến dâng cho Chúa Kitô, vì Tình Yêu!

Chớ dấn sâu vào tranh cãi. – Tranh cãi thường không đem đến ánh sáng, vì nó bị giận dữ làm lu mờ đi.

Hôn nhân là một bí tích, một việc thánh. – Khi đến lúc bạn chuẩn bị lãnh nhận bí tích ấy, ước gì vị linh hướng hay cha giải tội khuyên bạn đọc một vài quyển sách hữu ích. – Nhờ đó, bạn sẽ được chuẩn bị chu đáo để xứng đáng đảm nhận trọng trách gia đình.

Bạn cười khi tôi bảo là bạn có “ơn gọi hôn nhân” à? – Nhưng đúng thế đấy, quả thật, đó là một ơn gọi.

Hãy đặt mình dưới sự bảo trợ của Thánh Raphaen, để Ngài hướng dẫn bạn đi trong đức khiết tịnh đến cuối hành trình như Ngài đã dẫn dắt Tôbia.

Hôn nhân dành cho cấp lính, không phải cho ban tham mưu của Chúa Kitô. – Nếu ăn là nhu cầu của mỗi con người thì sinh sản chỉ là nhu cầu của giống loài mà con người có thể khước từ.

Bạn khát khao được làm cha ư?... Nếu ta hy sinh tính ích kỷ của xác thịt, ta sẽ để lại nhiều con cái, rất nhiều con cái, và cả một dòng dõi đầy ánh sáng không phai nhòa.

Trên trần gian này, không khó đạt được thứ hạnh phúc tương đối và nghèo nàn của người ích kỷ giam mình trong tháp ngà hay vỏ ốc... – Hạnh phúc của người ích kỷ không bền lâu.

Chẳng lẽ chỉ vì cái hình ảnh thiên đường méo mó đó mà bạn bỏ qua Hạnh phúc của Vinh quang bất tận sao?

Bạn tính toán nhiều quá. – Đừng bảo tôi là bạn còn trẻ nhé.

Tuổi trẻ có thể cho đi tất cả: tuổi trẻ tự hiến không giới hạn.

Ích kỷ. – Nếu bạn chỉ lo “việc của mình”. Dường như bạn không thể cảm nhận được tình huynh đệ của Chúa Kitô: bạn không nhận ra người anh em nơi tha nhân, bạn chỉ thấy những phiến đá lót đường.

Tôi có thể thấy trước là bạn sẽ thất bại. – Và khi vấp ngã, bạn sẽ trông đợi từ tha nhân lòng bác ái mà giờ đây bạn đang từ chối trao cho họ.

Bạn sẽ không thể trở nên thủ lãnh, nếu bạn chỉ thấy trong đám đông một chiếc ghế đẩu để bạn leo lên cao hơn. – Bạn sẽ là nhà lãnh đạo nếu bạn có tham vọng cứu vớt hết mọi linh hồn.

Bạn không thể sống quay lưng lại đám đông: bạn cần phải có lòng khao khát muốn làm cho họ hạnh phúc.

Bạn không muốn đi đến tận cùng sự thật. – Đôi khi vì lịch sự. Nhiều lần vì tránh rắc rối cho bản thân. Đôi lúc để tránh phiền phức cho người khác. Nhưng thật ra bao giờ cũng chỉ vì hèn nhát.

Như vậy, nỗi sợ phải đi đến cùng mọi sự sẽ làm cho bạn không bao giờ trở thành người biết phán đoán đúng đắn.

Đừng sợ sự thật, ngay cả khi sự thật có thể làm bạn mất mạng.

Bạn gọi sự hèn nhát là thận trọng; tôi không thích cách gọi tránh né đó. – Sự “thận trọng” của bạn đã trao cho những kẻ thù của Chúa – vốn bất tài – những cơ hội nên giỏi giang và chiếm được những địa vị mà họ không đáng được.

Việc lạm dụng này không phải không có thuốc chữa. – Nhưng nếu thiếu cá tính, nó sẽ tiếp tục như một nỗi thất vọng và không thể sửa chữa.

Đừng tránh né bổn phận. – Hãy chu toàn nhiệm vụ của bạn cho dù người khác sao nhãng nhiệm vụ của họ.

Người ta bảo bạn có “tài ăn nói”. – Nhưng cái tài ấy của bạn cũng không thể làm tôi chấp nhận nếu lý lẽ của bạn không được chứng minh, ngay cả khi bạn có tài đoán trước tương lai.

Phải chăng trên mặt đất không còn con người mà chỉ còn có những cái bụng? Tôi không tin và cũng không muốn tin điều đó.

“Cầu Chúa để bạn đừng khi nào dừng lại ở những điều dễ dãi.” – Tôi đã cầu nguyện như vậy. Giờ đến lượt bạn hoàn tất quyết tâm cao đẹp đó nhé.

Tin tưởng, vui vẻ, lạc quan. – Nhưng đừng ngờ nghệch nhắm mắt trước thực tế.

Đó sẽ là một cách “sâu sắc” để sống những điên rồ trống rỗng, để thành một cái gì đó trong cuộc sống – để lên cao mãi, cao mãi – đơn giản bằng cách “trở nên nhẹ bỗng”, chẳng còn gì trong óc và trong tim!

Sao tính khí bạn thất thường thế? Bao giờ bạn mới xác định ý chí mình vào một cái gì đó vững chắc? – Hãy thôi thích đặt những viên đá đầu tiên, nhưng nên vẽ nét cuối cùng cho ít nhất một trong các dự án của bạn.

Bạn đừng quá... tự ái. – Bạn giận vì những việc không đâu. Chẳng lẽ phải cân nhắc từng lời để nói với bạn ngay cả về những chuyện vặt vãnh ư? Bạn đừng giận nếu tôi bảo bạn là người... khó chịu. - Trừ phi bạn tự điều chỉnh, nếu không, bạn chẳng bao giờ trở thành người hữu ích.

Hãy lịch sự xin lỗi; đức bác ái Kitô giáo và cuộc sống xã hội đòi hỏi điều đó. – Rồi bạn cứ tiếp tục tiến lên, một cách hiên ngang và thánh thiện, không dừng bước cho tới khi bạn đã leo hết các bậc thang bổn phận.

Tại sao bạn buồn lòng vì những giả định sai lầm của người khác về bạn? – Nếu Chúa bỏ rơi bạn, bạn sẽ còn làm tệ hại hơn thế. – Hãy bền chí làm việc thiện và nhún vai bỏ qua.

Bạn không tin là người ta có thể hiểu sự bình đẳng đồng nghĩa với bất công sao?

Cái vẻ vênh vang và tự mãn không hợp với bạn chút nào: người ta thấy rõ nó có vẻ giả tạo. – Bạn đừng dùng cách đó với Chúa, với vị linh hướng hay với anh em, để giữa bạn và những người ấy không có chướng ngại nào.

Tính bạn thiếu vững mạnh: cần gì phải can dự vào mọi việc! – Bạn thích là muối của mọi món ăn... Nhưng – bạn đừng giận vì tôi nói thẳng nhé – bạn thiếu tế nhị để có thể là muối, bạn không có khả năng tan biến và cũng không thể trở nên vô hình, như muối.

Bạn thiếu tinh thần hy sinh; trái lại bạn dư tò mò và thích được chú ý.

Xin bạn thinh lặng nào. Đừng ra vẻ ấu trĩ, đừng làm bộ trẻ con: nhiều chuyện, gây sự, mách lẻo. – Với những câu chuyện ngồi lê đôi mách của mình, bạn đã làm nguội lửa bác ái: bạn làm mọi việc nên tồi tệ hơn, và... nếu lời nói xấu của bạn làm lung lay bức tường bền chí của người khác, thì sự bền chí của bạn cũng không còn là ơn Chúa nữa. Nó trở thành công cụ nguy hiểm của kẻ thù.

Tò mò, hay thắc mắc, chất vấn và thóc mách: bạn không xấu hổ vì quá tầm thường trong những tật xấu của mình sao?

– Hãy cư xử như người trưởng thành. Còn cái tính ưa nhúng mũi vào việc của người khác, bạn hãy biến nó thành nỗi khát khao tự biết mình và cố gắng đạt cho được điều đó.

Tính ngay thẳng và đơn sơ của bạn bị tổn thương khi nó trở thành đề tài của những câu chuyện và lời đồn đại độc địa mà bạn không thể giải thích và cũng không muốn dính vào. – Bạn hãy chấp nhận sự sỉ nhục của những lời nói ấy và để thử thách này dạy bạn biết cẩn trọng hơn.

Tại sao khi phê bình người khác bạn lại đưa chuyện thất bại chua cay của mình vào?

Óc phê bình này có thể không hẳn là việc nói xấu, nhưng đừng sử dụng nó vào việc tông đồ hay đối với bạn bè. Vì – xin lỗi phải nói với bạn điều này – nó là một cản trở lớn cho đời sống siêu nhiên của bạn đó. Quả thật, khi bạn đánh giá việc của người khác, mặc dù với một ý rất ngay thẳng, nhưng nếu chẳng có lý do gì để đánh giá, bạn sẽ không làm được gì tích cực; trái lại, vì thái độ thụ động đó, bạn còn ngăn cản bước tiến của việc chung!

Bạn có thể băn khoăn: “Nhưng nếu như óc phê bình là bản tính của tôi thì sao...?”

Bạn yên tâm đi: Hãy cầm lấy viết và giấy, ghi lại cách đơn sơ và đầy tin tưởng – à, nhưng nhớ vắn tắt thôi nhé – những gì làm bạn trăn trở, rồi trao mảnh giấy ấy cho bề trên của bạn, rồi đừng nghĩ đến nó nữa. – Vị bề trên của bạn – người có trách nhiệm và ân sủng của chức vụ – sẽ cất giữ mảnh giấy ấy hoặc... vất nó vào sọt rác. – Còn đối với bạn, nếu lời phê bình đó không phải là lời nói xấu và bạn đã làm với động cơ cao đẹp nhất, thì không sao cả.

Thỏa hiệp ư? – “Một bên phải nhượng bộ.” – Đó là một từ chỉ có trong tự điển của những người không muốn chiến đấu – những người dễ dãi, mưu mô hoặc hèn nhát – vì họ biết trước là sẽ thua.

Bạn thân mến, hãy chất phác vừa thôi (dù bạn cảm thấy mình rất đơn sơ và thậm chí bạn phải là như thế trước mặt Chúa), bạn cũng đừng ngây thơ mà đâm ra hại anh em trước mặt người lạ

Tham khảo Kinh Thánh
Tham khảo Kinh Thánh
Tham khảo Kinh Thánh
Chương này trongngôn ngữ khác