170

Đường đi thật đơn giản!... Chướng ngại hiện rõ!... Vũ khí để chiến thắng sẵn sàng!... – Thế mà có biết bao vấp ngã và lạc lối! Đúng vậy không bạn?

– Chính sợi dây nhỏ đó, hay đúng ra là sợi dây xích đó, một dây xích bằng sắt đã tôi, mà hai ta đều biết rõ, và bạn không muốn chặt đứt, chính nó làm bạn lạc đường, vấp váp và thậm chí té ngã. Bạn còn chờ gì mà không chặt đứt nó... và tiến lên phía trước?

Điểm này trong ngôn ngữ khác