TRÁI TIM

Bạn cho tôi cảm giác là bạn rao bán trái tim mình như một món hàng: Ai cần không? – Rồi nếu chẳng ai thèm, bạn sẽ đi dâng nó cho Chúa.

Bạn nghĩ xem các thánh có làm thế không?

Tạo vật dành để cho bạn ư? – Không đâu, là để cho Chúa. Hay đúng hơn là cho bạn nhưng qua Chúa.

Sao bạn lại cúi xuống uống nước nơi ao tù an ủi của trần gian trong khi bạn có thể giải cơn khát của mình nơi những dòng nước tuôn chảy về sự sống vĩnh hằng?

Bạn hãy giũ bỏ vật chất. Vì như Thánh Giáo Hoàng Grêgôriô nói: Ma quỷ không có gì hết trong thế gian này, nó tay không ra trận. Nếu bạn đèo bồng nhiều thứ mà ra chiến đấu với nó, nó sẽ dễ dàng “hạ” bạn, vì nó có chỗ để túm lấy bạn.

Dường như Thiên Thần của bạn bảo rằng: “Lòng bạn đầy những lưu luyến nhân gian!...” Rồi Ngài tiếp: “Phải chăng đó là những thứ bạn muốn tôi canh giữ?”

Từ bỏ. – Khó biết chừng nào!... Giá mà tôi không bị đóng chặt bằng thứ gì ngoài ba mũi đinh và không cảm thấy gì trong thân xác mình ngoài Thánh Giá!

Bạn không cảm thấy được bình an hơn và được kết hiệp thân tình khi đáp trả hồng ân siêu nhiên mời gọi bạn từ bỏ trọn vẹn sao? Hãy chiến đấu vì Chúa, để Người hài lòng, và hãy củng cố niềm hy vọng của bạn.

Hãy đến với Người với lòng quảng đại và hỏi Người như trẻ thơ: “Còn gì mà Chúa không cho con khi Chúa đã đòi con ‘điều này’?”

Bạn muốn từ bỏ mình nhưng bạn sợ trở nên lạnh lùng và xa cách mọi người.

Đừng lo lắng: nếu bạn thuộc về Chúa Kitô – hoàn toàn thuộc về Chúa! – thì bạn sẽ nhờ chính Người mà trở nên lửa, ánh sáng và hơi ấm cho mọi người.

Chúa Giêsu không bằng lòng với cái nửa vời; Người đòi hỏi trọn vẹn.

Bạn không muốn ép mình theo Ý Chúa..., vậy mà bạn lại chiều theo ý muốn của bất cứ tạo vật nào.

Đừng đảo lộn thứ tự vạn vật: Nếu chính Chúa đã hiến thân cho bạn, sao bạn lại bám víu vào các loài thụ tạo?

Bạn đang rơi lệ. – Đau lắm phải không bạn? – Hẳn rồi! Chính vì thế người ta mới đánh bạn.

Lòng bạn xao xuyến, bạn đi tìm một sự nâng đỡ trên mặt đất. – Được thôi, nhưng coi chừng kẻo sự nâng đỡ đó trở thành sức nặng chết người kéo bạn xuống, hay thành xiềng xích biến bạn thành nô lệ.

Hãy nói thật tôi xem nào: Đó là... tình bạn hay xiềng xích?

Bạn phung phí lòng trìu mến của bạn. – Tôi bảo bạn này: Lòng bác ái dành cho tha nhân, vâng, phải luôn có. – Nhưng, bạn nghe kỹ nhé, hỡi tâm hồn tông đồ thân mến: Tình cảm Chúa đặt vào lòng bạn phải được dành cho Chúa và một mình Người mà thôi. Hơn nữa, phải chăng khi mở một trong các then cửa lòng bạn – mà bạn cần tới những bảy then – thì hơn một lần đám mây nghi ngại đã lướt qua chân trời siêu nhiên của bạn...? Thế là mặc dù tình ngay, bạn đâm ra bối rối tự hỏi: phải chăng tôi đã đi quá xa trong việc bày tỏ tình cảm của mình?

Hãy để tình cảm sang một bên, lo bổn phận trước đã. – Nhưng khi thi hành bổn phận, hãy đặt tấm lòng dịu ngọt của bạn vào đó.

Nếu mắt phải bạn nên cớ vấp phạm..., hãy móc và ném nó ra xa! – Còn nếu con tim làm bạn vấp phạm, ôi khốn khổ thay!

Hãy nắm lấy nó, bóp nó trong tay, đừng an ủi nó. Còn nếu nó đòi được an ủi, hãy dịu dàng bảo nó và quả quyết rằng: “Tim ta ơi, chỗ của mi là ở trên Thánh Giá! Trên Thánh Giá, tim ta ơi!”

Rồi con tim đó sẽ ra sao? – Bạn đừng lo lắng: các thánh nhân, những con người bình thường và trưởng thành, như bạn và tôi, cũng đã từng cảm thấy những xu hướng “tự nhiên” đó. Vì nếu các ngài không cảm thấy chúng, thì những phản ứng “siêu nhiên” của các ngài để giữ lòng mình – cả hồn lẫn xác – cho Chúa thay vì trao cho một thụ tạo, sẽ trở nên rất ít công nghiệp.

Vì thế, tôi nghĩ rằng một khi đã thấy rõ đường đi, thì sự yếu đuối của con tim sẽ không thể cản được một tâm hồn quả quyết và “đầy yêu thương”.

Bạn..., người đã từng sẵn sàng làm vô số điều vặt vãnh vì một mối tình trần thế cỏn con, lại có thể bảo rằng bạn yêu Đức Kitô khi bạn không muốn hạ mình vì Người sao?

Bạn viết cho tôi: “Cha ơi, con... ê buốt trong tim, y như đau răng vậy!” – Tôi không cười đâu vì tôi biết là bạn cần một nha sĩ giỏi để nhổ mấy cái răng đó cho bạn.

Miễn là bạn chịu để cho làm!...

Bạn bảo tôi: “Phải chi con cắt đứt ngay từ đầu!” – Mong sao bạn sẽ không phải nhắc lại lời than thở muộn màng đó lần nào nữa.

“Tôi không nhịn được cười khi nghe bạn bảo: Chúa sẽ ‘tính sổ’ với con. Không đâu, đối với tất cả các bạn, Chúa sẽ không là một quan tòa theo nghĩa nghiêm khắc của từ đó; Người chỉ đơn giản là Giêsu”. – Những lời nói trên của một vị Giám mục thánh thiện đã an ủi nhiều tấm lòng đau khổ, chắc hẳn cũng sẽ an ủi tâm hồn bạn.

Đau khổ chôn vùi bạn, vì bạn đón nhận nó như một kẻ hèn nhát. – Hãy can đảm đón nhận đau khổ với tinh thần Kitô hữu: Rồi bạn sẽ yêu mến nó như một kho báu.

Đường đi thật đơn giản!... Chướng ngại hiện rõ!... Vũ khí để chiến thắng sẵn sàng!... – Thế mà có biết bao vấp ngã và lạc lối! Đúng vậy không bạn?

– Chính sợi dây nhỏ đó, hay đúng ra là sợi dây xích đó, một dây xích bằng sắt đã tôi, mà hai ta đều biết rõ, và bạn không muốn chặt đứt, chính nó làm bạn lạc đường, vấp váp và thậm chí té ngã. Bạn còn chờ gì mà không chặt đứt nó... và tiến lên phía trước?

Tình Yêu của Chúa... đáng được đáp lại bằng tình yêu!

Tham khảo Kinh Thánh
Tham khảo Kinh Thánh
Chương này trongngôn ngữ khác