BỀN ĐỖ
Ai cũng có thể bắt đầu; nhưng chỉ có các thánh mới bền đỗ.
Mong rằng sự bền đỗ của bạn không là hậu quả mù quáng của phút bốc đồng ban đầu, hay hệ quả của quán tính. Nhưng ước chi đó là sự bền đỗ có suy nghĩ.
Hãy thưa cùng Chúa: Ecce ego quia vocasti me! – Này con đây, vì Thầy đã gọi con!
Bạn đi chệch đường và không quay về vì bạn xấu hổ. – Đáng lý ra bạn phải xấu hổ vì đã không quay về.
Bạn thú nhận: “Thật ra không cần phải là anh hùng để biết tự tách mình mà không lập dị hay kiểu cách trong một số trường hợp cần thiết..., và bền đỗ”. Rồi bạn thêm: “Bao lâu con còn theo những quy tắc cha đã chỉ, bấy lâu những mưu mô và bình luận vây quanh con nào có quan trọng chi. Chính việc e ngại những thứ vặt vãnh đó mới làm con sợ.” – Tuyệt vời!
Hãy vun trồng và giữ gìn lý tưởng cao đẹp vừa nảy sinh trong bạn. – Đừng quên rằng rất nhiều hoa nở khi mùa xuân về, nhưng rất ít trong số ấy kết trái.
Chán nản là kẻ thù của bền đỗ. – Nếu bạn không chiến đấu chống lại nỗi chán chường, thoạt tiên bạn sẽ trở nên bi quan, rồi sau đó là nguội lạnh. – Hãy lạc quan.
Nào, khi bạn cứ nài nỉ: “Thánh Giá, Chúa ơi, Thánh Giá!”, có vẻ bạn đang muốn có một thánh giá theo kiểu của mình.
Sự kiên trì không gì lay chuyển nổi. – Bạn cần điều đó. Hãy xin Chúa ban cho bạn, và làm những gì bạn có thể để đạt được nó, vì đó là cách thức tuyệt vời giúp bạn không lạc khỏi con đường sinh hoa kết trái mà bạn đã dấn bước.
Bạn không “đứng lên” nổi. – Chẳng lạ gì sau một cú ngã như thế...!
Hãy bền đỗ, rồi bạn sẽ “đứng lên” được. – Hãy nhớ lời một tác giả thiêng liêng: Linh hồn yếu đuối của bạn tựa như chú chim còn dính chút bùn trên đôi cánh.
Ánh mặt trời từ trên cao và những cố gắng của bản thân, tuy nhỏ bé nhưng bền bỉ, sẽ tháo gỡ bạn khỏi các khuynh hướng, tưởng tượng, chán nản: chúng như những thứ bùn còn dính trên cánh bạn.
Và rồi bạn sẽ cảm thấy tự do. – Nếu bền đỗ, bạn sẽ “bay lên”.
Hãy cảm tạ Thiên Chúa đã giúp bạn, và vui mừng trong chiến thắng. – Sau khi biết đáp trả, niềm vui của tâm hồn sâu thẳm dường bao!
Bạn lập luận... giỏi và lạnh lùng. Biết bao lý lẽ – mà một số dường như rất chính đáng – để từ bỏ nhiệm vụ!
Rõ ràng là bạn có nhiều lý do. – Nhưng bạn không có lý.
Bạn viết cho tôi: “Con đã hết nhiệt thành”. – Bạn đâu có làm việc bằng nhiệt thành, nhưng bằng Tình Yêu, với ý thức trách nhiệm là sự quên mình.
Bất khả lay chuyển: bạn phải nên như thế. – Nếu những yếu đuối của tha nhân hay bản thân làm lung lay sự bền đỗ của bạn, tôi đánh giá lý tưởng của bạn không cao.
Hãy quyết định dứt khoát.
Bạn biết quá ít về con đường của mình nếu bạn cứ tưởng mình lạc lối mỗi khi lòng nhiệt thành nguội đi: đó là giờ thử thách; vì thế, bạn đánh mất những an ủi tế nhị.
Thiếu vắng, cô đơn: đó là những thử thách của lòng bền đỗ. – Thánh Lễ, cầu nguyện, các bí tích, hy sinh, hiệp thông các Thánh là những vũ khí giúp bạn vượt thắng thử thách.
Ôi! Sự kiên trì của chú lừa quay bánh xe kéo nước! – Đều đặn từng bước một. Đều đặn từng vòng quay. – Cứ thế, ngày qua ngày.
Nếu không, quả sẽ chẳng chín, vườn sẽ chẳng xanh, và hoa sẽ chẳng tỏa hương.
Hãy áp dụng tư tưởng này vào đời sống nội tâm.
Đâu là bí quyết của bền đỗ? Thưa, chính là Tình Yêu. – Hãy yêu Chúa và đừng bao giờ bỏ Người.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/ben-do/ (21-06-2026)