HỌC TẬP

Kẻ có thể học mà không chịu học thì không được tha thứ.

Học tập. – Vâng phục: non multa, sed multum – không phải nhiều điều, mà là nhiều.

Bạn cầu nguyện, bạn hãm mình, bạn làm hàng ngàn việc tông đồ..., nhưng bạn không chịu học. – Nếu bạn không thay đổi, bạn sẽ nên vô dụng. Học tập, đào luyện chuyên môn, dù là chuyên môn gì, đều là trọng trách đối với chúng ta.

Đối với người tông đồ thời nay, một giờ học chính là một giờ cầu nguyện.

Nếu bạn phải dùng trí thông minh để phục vụ Chúa thì học tập là một nghĩa vụ bắt buộc đối với bạn.

Bạn năng lãnh nhận các Bí tích, bạn cầu nguyện và giữ lòng trong sạch... nhưng bạn không chịu học. – Thế thì đừng bảo tôi là bạn tốt lành: bạn chỉ "khờ dại" thôi.

Thời xưa, kiến thức loài người – khoa học – còn giới hạn, một học giả dư sức bảo vệ và biện hộ cho Đức Tin thánh thiện của chúng ta.

Ngày nay, khoa học hiện đại vừa rộng vừa sâu, các nhà hộ giáo phải phân chia nhau công việc để bảo vệ Giáo Hội một cách khoa học trên mọi lãnh vực. Và bạn... bạn không thể né tránh nghĩa vụ này.

Sách: đừng mua mà không hỏi ý kiến những Kitô hữu thận trọng và có chuyên môn. – Nếu không, bạn có thể mua nhầm thứ vô dụng hay có hại. Bao người tưởng cầm quyển sách trên tay..., nhưng thực ra đang cầm một mớ giấy vụn!

Học. – Học nghiêm túc. – Nếu bạn muốn là muối và ánh sáng, bạn cần kiến thức và khả năng thích hợp.

Hay bạn nghĩ rằng một cuộc sống nhàn rỗi và lười biếng sẽ mang đến cho bạn kiến thức uyên thâm?

Thật tốt khi bạn rất quyết tâm trong việc học, miễn là bạn cũng hạ quyết tâm tương tự để đạt được đời sống nội tâm.

Đừng quên là trước khi dạy, phải thực hành. Thánh Kinh nói về Chúa Giêsu Kitô: Coepit facere et docere. Người bắt đầu làm và giảng dạy.

Trước hết, hãy làm. Để bạn và tôi, chúng ta có thể học hỏi.

Làm việc. – Khi bạn có trách nhiệm đối với một công việc chuyên môn, đời sống linh hồn bạn sẽ được cải thiện: bạn sẽ trưởng thành hơn vì bỏ được “thói ngồi lê”.

Là nhà giáo, chắc hẳn bạn ham mê tìm hiểu và thực hành các phương pháp tốt nhất để giúp học sinh nắm bắt những kiến thức thế gian. Bạn cũng hãy cố gắng như thế để tìm hiểu và thực hành khoa tu đức Kitô giáo, là phương thức duy nhất giúp học trò và chính bạn trở nên tốt hơn.

Văn hóa, văn hóa! – Tốt lắm: ước chi không ai hơn chúng ta trong việc khao khát và tìm kiếm văn hóa.

Thế nhưng văn hóa chỉ là một phương tiện, không là cùng đích.

Là sinh viên, bạn hãy tôi luyện mình trong một đời sống đạo mạnh mẽ và tích cực, hãy nổi bật trong học tập, hãy chứng tỏ lòng khao khát mãnh liệt đối với các việc tông đồ chuyên nghiệp. – Tôi xin bảo đảm: được đào tạo tôn giáo và khoa học vững chắc như thế, bạn sẽ tiến nhanh và xa.

Bạn chỉ lo xây dựng tòa nhà tri thức. – Bạn cần phải lo xây đắp linh hồn mình nữa. – Có như thế, bạn mới làm việc cho Chúa Kitô như bạn phải làm: Để Người ngự trị trên trần gian này, cần có những con người, tuy mắt hướng về trời cao, nhưng làm việc cần mẫn và xuất sắc trong mọi hoạt động trần thế, và từ đó có thể làm việc tông đồ cách chuyên nghiệp, âm thầm và hữu hiệu.

Chểnh mảng, hờ hững, lười biếng là hèn nhát và cầu an – như lương tâm hằng bảo bạn – và đó không phải là “con đường”.

Bạn đừng lo lắng nếu điều bạn nói ra là một ý kiến chính thống, cho dù người nghe bạn bực tức một cách ác ý. – Vì sự bực tức của anh ta chỉ là giả hình thôi.

Thông thái thôi chưa đủ, còn phải là một Kitô hữu tốt lành nữa. – Nếu bạn không lo sửa tính cộc cằn, nếu bạn để nhiệt tâm và kiến thức đi ngược lại cách cư xử tốt lành, tôi không tin là bạn có thể nên thánh. – Và khi ấy, dù thông thái, bạn cũng sẽ như chú la bị cột bên chiếc máng ăn.

Tính tự mãn khiến bạn trở nên khó chịu, cau có và hợm hĩnh, và tệ hơn, bạn còn làm giảm hiệu quả của việc tông đồ.

Đừng quên là cả những người “tầm thường” cũng có thể phạm tội kiêu ngạo.

Chính sự thiếu kinh nghiệm làm bạn ra kiêu căng, khoa trương và tưởng mình quan trọng.

Xin bạn hãy sửa mình. Vì tuy khờ khạo, bạn vẫn có thể leo lên một vị trí lãnh đạo (đã từng xảy ra vài trường hợp như thế), và nếu bạn không nhận mình thiếu năng lực, bạn sẽ không chịu nghe lời khuyên nhủ. – Và như thế, thật đáng ngại khi nghĩ đến những tai hại do việc quản lý kém cỏi của bạn gây ra.

Tục hóa. Trung lập. – Những huyền thoại cũ rích mà người ta luôn cố làm mới lại.

Có bao giờ bạn thử nghĩ xem phi lý biết bao khi người ta cởi bỏ tư cách Công giáo của mình mỗi khi bước vào trường đại học, hoặc khi gia nhập một hội nghề nghiệp, hội học thuật hay hàn lâm viện, như thể người ta cởi nón để ở ngoài cửa?

Hãy tận dụng thời gian. – Đừng quên cây vả bị Chúa nguyền rủa. Nó cũng sinh ra thứ gì đó đấy chứ: lá sum suê. Như bạn vậy...

– Đừng bảo tôi là bạn có lý do. – Tin Mừng nói rõ là cây vả đã không được cứu mặc dù không phải là mùa vả khi Chúa đến tìm trái nơi nó.

– Cây vả ấy bị cằn cỗi mãi mãi.

Những người dấn thân vào các việc kinh doanh trần thế bảo: thời giờ là tiền bạc. – Theo tôi, nói như vậy chưa đủ: Đối với chúng ta, những người dấn thân vào công việc của linh hồn, thời giờ là... vinh quang!

Tôi không hiểu sao bạn cho mình là Kitô hữu mà lại có một cuộc sống vô dụng, không mục đích. – Bạn quên đời cần lao của Chúa Kitô rồi ư?

Bạn bảo tôi: Mọi tội lỗi dường như chỉ rình chờ giây phút nhàn hạ đầu tiên. Ôi, nhàn hạ có khi đã là một tội rồi!

Người dấn thân làm việc cho Chúa Kitô không cho phép mình một phút rảnh rỗi, vì nghỉ ngơi không có nghĩa là không làm gì cả, mà là giải trí bằng những hoạt động đòi hỏi ít cố gắng hơn.

Nhàn rỗi là điều không thể hiểu được nơi người có tâm hồn tông đồ.

Hãy đặt một động cơ siêu nhiên vào công việc nghề nghiệp bình thường của bạn, bạn sẽ thánh hóa được công việc của mình.

Tham khảo Kinh Thánh
Chương này trongngôn ngữ khác