KẾ HOẠCH NÊN THÁNH

Kế hoạch nên thánh Thiên Chúa mong đợi nơi chúng ta bao gồm ba điểm chính yếu này:

Sự cương quyết thánh thiện, sự ép buộc thánh thiện và sự tự nhiên thánh thiện.

Sự tự nhiên thánh thiện khác với sự trơ trẽn của thế gian.

Tự nhiên thánh thiện là một đặc tính của “đời thơ ấu”. Trẻ em không lo lắng gì. – Chúng để lộ khuyết điểm, các khuyết điểm tự nhiên của chúng, một cách đơn sơ, dù người ta đang nhìn chúng... Tính tự nhiên này, áp dụng vào đời sống siêu nhiên, mang đến lý luận sau đây: khen ngợi hay khinh bỉ...; hoan hô hay chê bai...; danh dự hay ô nhục...; sức khoẻ hay bệnh tật...; giàu sang hay nghèo khó...; đẹp hay xấu...

Tất cả những thứ đó, ai quan tâm chứ?

Đừng ngại bị chế nhạo. – Hãy khinh thường điều thiên hạ nói. Nhìn và cảm nhận Chúa ở trong chính bạn và ở chung quanh bạn. – Nhờ đó, bạn sẽ đạt đến chỗ có được sự tự nhiên thánh thiện mà bạn cần để sống nét tinh tế – quả là một nghịch lý! – của người Kitô hữu đích thực.

Nếu bạn có sự tự nhiên thánh thiện thì quan tâm chi đến “lời người ta đã đồn” hay “lời thiên hạ sẽ nói”?

Hãy xác tín: không có gì đáng chê cười đối với ai đang cố gắng làm điều tốt đẹp nhất.

Khi một người, một người cao quý..., thỏa hiệp là kết án tử hình Đức Giêsu một lần nữa.

Sẵn sàng thỏa hiệp là dấu hiệu chắc chắn rằng ta không sở hữu sự thật. – Một người thỏa hiệp về lý tưởng, danh dự hay Đức Tin là người không có... lý tưởng, danh dự và Đức Tin.

Một người của Chúa, một chiến sĩ dày dặn kinh nghiệm chiến đấu, lý luận như sau: “Tôi có nhượng bộ chút nào không ư? Dĩ nhiên là không rồi! Bởi vì tôi xác tín lý tưởng của tôi là chân lý. Còn các anh, các anh sẵn sàng nhượng bộ... Các anh có tin là hai với hai bằng ba rưỡi không? – Không ư?... Và các anh sẽ không nhượng bộ, dẫu vì tình bạn, trong một điều nhỏ nhặt như thế, đúng không nào? – Vì đó là lần đầu tiên anh tin rằng mình nắm được chân lý... và thế là anh đã đứng về phía tôi!”

Tính cương quyết thánh thiện không phải là sự quá khích.

Đừng nhượng bộ về giáo lý và hạnh kiểm. – Nhưng với cách thức mềm dẻo. – Bàn tay sắt bọc nhung. – Cương quyết, nhưng không thô bạo.

Cương quyết không chỉ đơn giản là không nhượng bộ, mà là “không nhượng bộ thánh thiện”. Ta cũng đừng quên còn có sự “ép buộc thánh thiện” nữa.

Nếu ta phải dùng tới sức mạnh để ngăn một người định tự tử, và nhờ đó cứu được một mạng sống trần gian và được mọi người hoan hô, thì tại sao ta lại không dùng cũng sự ép buộc ấy – sự ép buộc thánh thiện – để cứu lấy Sự Sống (với chữ đầu viết hoa) của những kẻ khờ dại cứ khăng khăng bức tử linh hồn mình?

Người ta phạm biết bao tội ác nhân danh sự công bằng! – Giả sử bạn là người kinh doanh vũ khí và có người tới mua một thứ để giết mẹ bạn, bạn có bán không?... Người ta trả bạn đúng giá kia mà...

Các giáo sư, phóng viên, chính trị gia, nhà ngoại giao, hãy suy nghĩ về điều ấy.

Thiên Chúa và sự táo bạo! – Táo bạo không phải là khinh suất. – Táo bạo không phải là liều lĩnh.

Đừng chỉ xin Chúa Giêsu tha tội của riêng bạn; đừng chỉ yêu Người bằng trái tim của bạn... Nhưng hãy sửa chữa mọi xúc phạm mà con người đã, đang và sẽ làm đối với Chúa... Hãy yêu Người bằng tất cả sức mạnh trái tim của bao con người đã từng yêu Chúa nhiều nhất.

Táo bạo lên: hãy thưa với Chúa là bạn say đắm Người hơn cả Maria Mađalêna, hơn cả Têrêsa Avila và Têrêsa Hài Đồng..., bạn điên cuồng hơn cả Augustinô, Đaminh và Phanxicô, hơn cả Inhaxiô và Phanxicô Xaviê.

Táo bạo hơn nữa, khi cần điều gì, bạn đừng xin, nhưng hãy nói đơn sơ, luôn bắt đầu bằng tiếng Fiat: “Giêsu ơi, con cần điều này, điều kia”. Các em nhỏ xin như vậy đấy.

Bạn đã thất bại! – Không, chúng ta không bao giờ thất bại. – Bạn đã hết lòng tin tưởng vào Chúa. – Rồi bạn dùng hết mọi phương thế của con người.

Hãy tự nhủ thực tế này: Thành công của bạn – lúc này và trong việc này – chính là thất bại. Hãy tạ ơn Chúa và... bắt đầu lại!

Bạn đã thất bại ư? – Bạn không thể thất bại, hãy xác tín điều đó.

Bạn không thất bại, nhưng bạn gặt hái kinh nghiệm. – Tiến lên nào!

Đó là thất bại, là thảm họa, vì bạn đánh mất tinh thần chúng ta. – Bạn biết rõ là với cái nhìn siêu nhiên, mọi vấn đề (dù là thắng lợi..., hay thất bại , không quan trọng!) chỉ có một tên gọi: thành công.

Chúng ta đừng lẫn lộn quyền hạn của trách vụ với quyền hạn của cá nhân. – Chúng ta không thể chối bỏ những quyền hạn của trách vụ.

So với sự thánh thiện, sự mộ đạo giả hình giống như một trò hề, tương tự thói đạo đức giả so với lòng sùng mến đích thực.

Ta đừng tin vào giá trị của vẻ thánh thiện bên ngoài nếu nó không đi cùng với các nhân đức thông thường của người Kitô hữu.

Nó giống như mang đồ trang sức lộng lẫy trên áo lót vậy.

Ước chi nhân đức của bạn không ồn ào.

Giáo lý của Đức Giêsu có hiệu năng đến nỗi nhiều tông đồ giả, chỉ giảng dạy mà không thi hành, vẫn có thể sinh ích lợi cho đám đông, cho dân chúng.

Thế nhưng lợi ích ấy không bù được cái hại to lớn và có thật mà họ gây ra bằng cách giết chết linh hồn của những người lãnh đạo, của các tông đồ, những người đang dần xa lánh họ, vì họ không làm điều họ dạy người khác.

Vì thế, những ai không muốn sống cuộc đời công chính, xin đừng bao giờ đưa mình lên hàng đầu, vào hàng ngũ lãnh đạo.

Ước gì lửa Tình Yêu của bạn không phải là thứ ma trơi, là ảo ảnh, là lửa giả, không thiêu đốt được những gì nó chạm đến và chẳng sưởi ấm được chút nào.

Lời của Satan Non serviam – “Tôi chẳng phục vụ ai cả” hiệu quả quá đỗi. – Bạn không cảm thấy một thúc giục quảng đại để thốt lên mỗi ngày rằng: Serviam – Con sẽ phục vụ Ngài! Con sẽ trung thành với Ngài! – và lời ấy sẽ vượt xa những hệ quả của tiếng kêu phản loạn kia sao?

Một “người của Chúa” mà sa ngã thì đáng buồn biết mấy! – Nhưng một “người của Chúa” mà khô khan và trần tục còn đáng buồn hơn nhiều!

Đừng quá quan trọng điều thiên hạ gọi là chiến thắng hay thất bại. – Vì nhiều khi kẻ thắng cuộc lại thành người thất bại.

Sine me nihil potestis facere! Không có Thầy, anh em không làm được gì cả. – Ánh sáng mới, hay đúng hơn vầng hào quang mới cho mắt tôi, chiếu tỏa từ Ánh Sáng Vĩnh Cửu là Tin Mừng Thánh.

Tôi còn ngạc nhiên về những sai lầm... ngu ngốc của mình sao?

Ước gì tôi đặt Chúa Giêsu vào mọi việc của tôi. Và mọi sai lầm ngu ngốc sẽ biến mất khỏi cách sống của tôi. Và nếu dùng đúng từ, tôi sẽ không gọi đó là “việc của tôi” nữa, mà là “việc của chúng tôi”.

Tham khảo Kinh Thánh
Tham khảo Kinh Thánh
Tham khảo Kinh Thánh
Chương này trongngôn ngữ khác