HÃM MÌNH

Nếu không hãm mình, bạn không bao giờ trở nên một tâm hồn cầu nguyện.

Nhịn không thốt ra một câu nói hờn mát, giận dỗi; nở một nụ cười dễ thương với kẻ trái ý bạn; im lặng trước lời tố cáo bất công; trò chuyện thân thiện với người bạn thấy nhàm chán và nhạt nhẽo; cố gắng mỗi ngày bỏ qua những chi tiết khó chịu và nhỏ nhặt của những người sống chung... Tất cả những điều đó, với sự bền chí, là những hãm mình nội tâm thật sự.

Đừng nói: “Người đó làm phiền tôi”, nhưng hãy nghĩ là: “Người đó làm tôi nên thánh.”

Không lý tưởng nào thành hiện thực mà không nhờ hy sinh. – Hãy từ bỏ chính mình. – Được là nạn nhân thì hay biết bao!

Bao lần bạn quyết tâm phục vụ Chúa cách nào đó... nhưng rồi bạn đành đau khổ chấp nhận dâng cho Người cảm giác bực bội vì đã không thực hiện được quyết tâm đơn sơ ấy!

Đừng bỏ lỡ cơ hội dẹp bỏ ý riêng của bạn. – Khó đấy... nhưng đẹp lòng Thiên Chúa biết bao!

Khi bạn thấy một cây Thập Giá gỗ tầm thường, lẻ loi, nghèo nàn, không giá trị.... và không có tượng Chúa chịu nạn trên đó..., bạn hãy nhớ đó chính là cây Thánh Giá của bạn: cây Thánh Giá của mỗi ngày, âm thầm, không vinh quang và an ủi..., cây Thánh Giá đang chờ người chịu đóng đinh; và người đó chính là bạn.

Hãy tìm những việc hãm mình không bắt người khác hãm mình.

Không có nhân đức nếu không có hãm mình.

Hãm mình nội tâm. – Tôi không tin là bạn hãm mình nội tâm nếu bạn xem thường và không thực hiện hãm mình các giác quan.

Ta hãy uống cạn chén đau khổ đời này. – Có là gì nếu phải chịu khổ mười, hai mươi, hay năm mươi năm... mà sau đó là Nước Trời vĩnh viễn, vĩnh viễn, vĩnh viễn...?

– Và nhất là – điều này tốt hơn lý do “vì phần thưởng” – propter retributionem – mà tôi nói ở trên – đau khổ có là gì nếu để an ủi Thiên Chúa, làm Người hài lòng, trong tinh thần đền tội và kết hợp với Người trên Thánh Giá? Tóm lại là nếu ta chịu đau khổ vì Tình Yêu...?

Đôi mắt! Chính qua đôi mắt mà nhiều tội lỗi đi vào tâm hồn. – Có biết bao kinh nghiệm “kiểu Đavít”!... – Nếu bạn canh chừng được cái nhìn, bạn sẽ giữ được lòng bạn.

Sao lại nhìn quanh khi bạn đang mang cả “vũ trụ” trong mình?

Thế gian chỉ ca ngợi sự hy sinh ngoạn mục vì thế gian không biết giá trị của những hy sinh lặng lẽ và âm thầm.

Phải hiến mình trọn vẹn, phải từ bỏ mình hoàn toàn, hy sinh phải là lễ vật toàn thiêu.

Nghịch lý: Để được Sống, cần phải chết.

Hãy coi chừng: lòng ta là tên phản trắc. – Hãy nhốt kín nó sau bảy then cửa.

Tất cả những gì không đưa bạn đến Chúa đều là chướng ngại vật. Hãy nhổ và vứt chúng ra xa.

Một tâm hồn nọ, vốn có vị bề trên trực tiếp nóng tính và cộc cằn, được Chúa soi sáng đã thốt lên rằng: “Lạy Chúa, con cám ơn Chúa vì kho báu thực sự thiêng liêng này; con tìm đâu ra một người khi vừa nghe lời êm dịu đã dậm chân đập tay như vậy?”

Bạn hãy tự thắng mình mỗi ngày ngay từ giây phút đầu tiên bằng cách thức dậy đúng giờ, không để tính lười biếng chế ngự, dù chỉ một phút.

Nếu, nhờ ơn Chúa giúp, bạn thắng được mình, bạn sẽ thăng tiến nhiều trong cả ngày hôm đó.

Thật đáng buồn khi cảm thấy bại trận ngay từ tiếng súng đầu tiên!

Bao giờ bạn cũng cảm thấy thua cuộc ư? – Mỗi ngày bạn hãy dự định chiến đấu vì phần rỗi của một linh hồn cụ thể nào đó, hoặc là để người ấy nên thánh, hay vì ơn gọi tông đồ của người ấy... – Như thế, tôi chắc chắn bạn sẽ chiến thắng.

Bạn đừng mềm yếu và nhu nhược. – Đã đến lúc bạn phải đẩy lui lòng thương hại bạn cảm thấy đối với bản thân mình.

Để bạn khỏi lãng phí, tôi sẽ nói cho bạn biết đâu là những kho báu của con người trên thế gian này: đói, khát, nóng, lạnh, đau, nhục, nghèo, cô đơn, phản bội, vu khống, tù đày...

Hẳn là có lý khi cho rằng: linh hồn và thể xác là hai địch thủ không thể xa lìa nhau và là hai người bạn không thể hòa hợp.

Phải cung cấp cho thể xác ít hơn mức nó cần. Nếu không, nó sẽ làm phản.

Những người từng chứng kiến yếu đuối và sa ngã của bạn, nếu họ chứng kiến việc đền tội của bạn thì có sao đâu?

Đây là hoa trái thơm ngon của linh hồn biết hãm mình: thông cảm và bao dung đối với những yếu đuối của tha nhân, và không khoan dung đối với lỗi lầm của mình.

Nếu hạt lúa không chết đi, nó sẽ không sinh hoa trái. – Bạn không muốn làm hạt lúa chết đi bằng cách hãm mình để trổ sinh những bông lúa nặng trĩu sao? – Nguyện xin Chúa Giêsu chúc phúc cho mùa gặt của bạn!

Bạn không thắng nổi mình, bạn không hãm mình được, bởi vì bạn kiêu căng. – Bạn sống đời đền tội ư? Đừng quên là kiêu ngạo có thể đi đôi với đền tội... – Hơn nữa, đau khổ sau khi vấp ngã, sau khi thiếu quảng đại, đó có phải là nỗi đau khổ thật sự hay chỉ là cảm giác khó chịu vì thấy mình nhỏ nhoi và yếu đuối? Bạn xa Đức Giêsu biết bao nếu bạn không đủ khiêm nhường..., ngay cả khi những việc hành xác của bạn trổ sinh hoa hồng mỗi ngày!

Vị đắng cay chua chát! Miệng ráo khô, đặc sệt, nứt nẻ! – Cảm giác thể lý đó không là gì cả so với cảm giác tệ hại của tâm hồn bạn.

– Người ta đòi hỏi bạn “nhiều hơn”, nhưng bạn không chịu cho. – Hãy hạ mình: Cảm giác cay đắng này liệu có trong thân xác và tâm trí bạn không, nếu bạn đã làm điều bạn có thể làm?

Bạn tự phạt mình vì đã yếu đuối và thiếu quảng đại ư? – Được thôi, miễn đó là một việc đền tội phù hợp, như dành cho kẻ vừa là địch thù vừa là anh em của bạn.

Ngay cả với động cơ siêu nhiên, niềm vui của con người yếu đuối bao giờ cũng thấm đượm cay đắng. – Bạn tin không? – Trên đời này, khổ đau là muối ướp cuộc sống.

Biết bao người sẵn sàng chịu đóng đinh trên thập giá trước mắt hàng ngàn người ngưỡng mộ thán phục nhưng lại không thể chịu đựng được với tinh thần Kitô giáo vài mũi kim đâm thường ngày! – Theo bạn, cái nào anh hùng hơn?

Chúng ta đã đọc về cuộc sống thường nhật anh hùng của một người của Chúa. – Ta đã thấy ông chiến đấu như thế nào trong bữa ăn sáng suốt nhiều năm tháng (điều ông đã ghi lại tỉ mỉ khi xét mình): Có ngày ông thắng, có ngày ông thua... Ông đã ghi như sau: “Đã nhịn bơ..., đã ăn bơ...!”

Còn bạn và tôi, liệu chúng ta có một “cuộc chiến đấu... bơ” của mình không?

Giây phút anh hùng. – Đó là giờ thức dậy đã định. Đúng giờ. Không chần chừ, với một ý nghĩ siêu nhiên, bạn... nhảy ra khỏi giường! – Giây phút anh hùng đó, bạn đã làm một việc hãm mình giúp củng cố ý chí và tính cách bạn.

Hãy tạ ơn, như đối với một ơn rất đặc biệt, vì sự nghi kỵ lành thánh bạn dành cho chính mình.

Tham khảo Kinh Thánh
Chương này trongngôn ngữ khác