CẦU NGUYỆN
Hành động sẽ không có giá trị gì nếu không có cầu nguyện. Hy sinh làm cho lời cầu nguyện thêm giá trị.
Trước tiên phải cầu nguyện, sau đó là đền tội, và thứ ba, thật sự chỉ ở “vị trí thứ ba”, mới là hành động.
Cầu nguyện là nền móng của ngôi đền thiêng liêng. – Cầu nguyện có sức mạnh vô song.
“Domine, doce nos orare – Lạy Chúa, xin dạy chúng con cầu nguyện!” – Và Chúa đã trả lời: “Khi các con cầu nguyện, hãy nói: Pater noster, qui es in coelis... Lạy Cha chúng con ở trên trời...”
Sao ta lại có thể bỏ qua giá trị của khẩu nguyện?
Hãy thong thả. – Suy ngẫm điều bạn đọc, người đọc cũng như người nghe. – Vì kiểu đọc vội vàng, không có thời gian suy nghĩ, thì chỉ như tiếng chén bát khua.
Và như Thánh nữ Têrêsa, tôi bảo bạn: Tôi không xem đó là cầu nguyện, mặc dù môi bạn mấp máy liên tục.
Lời cầu nguyện của bạn nên theo sát phụng vụ. – Tôi thích thấy bạn dùng Thánh Vịnh và những lời nguyện trong Thánh Lễ mà cầu nguyện hơn là những lời nguyện riêng tư.
Chúa đã nói: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh nhưng còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra”. – Bánh và Lời! Hy lễ và cầu nguyện.
Nếu không, bạn sẽ không thể sống đời siêu nhiên.
Bạn hãy tìm kết bạn với những người biết dùng lời nói, lòng mến và tình bạn giúp bạn thấy cảnh lưu đày ở trần gian này dễ chịu hơn..., tuy đôi khi cũng có những người bạn phản bội bạn... Tuy nhiên, tôi thấy điều đó cũng không quan trọng. Nhưng sao bạn không cố gắng lui tới mỗi ngày để tìm kiếm một tình bạn sâu đậm hơn trong cuộc trò chuyện giữa bạn và Người Bạn Cao Cả, người chẳng bao giờ làm ai thất vọng?
Trong Tin Mừng, ta đọc thấy: “Maria đã chọn phần tốt nhất”. Cô đã ở đó, nuốt từng lời nói của Thầy. Với bề ngoài có vẻ thụ động, cô đang cầu nguyện và yêu mến. – Rồi sau đó, cô theo Đức Giêsu trên đường rao giảng qua các thành thị và thôn làng.
Không cầu nguyện, khó mà theo được Người!
Bạn nói rằng bạn không biết cầu nguyện ư? – Hãy đặt mình trong sự hiện diện của Chúa và bắt đầu nói: “Lạy Chúa, con không biết cầu nguyện! ”, rồi hãy yên tâm: bạn đã bắt đầu cầu nguyện rồi đấy.
Bạn viết cho tôi: “Cầu nguyện là nói chuyện với Chúa. Nhưng nói gì đây?” – Nói gì à? Thì nói về Người, về bạn: những niềm vui, nỗi buồn, thành công, thất bại, những ước mơ cao đẹp, những lo lắng thường ngày, những yếu đuối! rồi cám ơn và cầu xin, mến yêu và đền tạ.
Tóm lại, cầu nguyện là để biết Chúa và để biết chính bạn: là “lui tới nhau”!
Et in meditatione mea exardescet ignis – Và trong suy ngẫm, ngọn lửa bừng cháy. – Bạn hãy cầu nguyện để trở nên một lò lửa nóng bỏng, một ngọn lửa sống động mang lại sức nóng và ánh sáng. Chính vì thế, nên khi bạn thấy mình không thể tiến thêm được nữa, khi bạn thấy ngọn lửa trong bạn đang lụi dần, nếu bạn không thể quăng vào đó những thân cây thơm tho, thì ít ra hãy ném vào đó những cành lá của khẩu nguyện, những lời nguyện tắt, để giữ lửa cháy trong bạn. – Và bạn sẽ không mất thời gian vô ích.
Bạn quá ý thức về sự khốn cùng của mình đến nỗi cho rằng mình không đáng được Chúa lắng nghe... Vậy thì công đức của Đức Maria để làm gì? Các vết thương của Chúa để làm gì? Còn bạn không phải là con của Chúa sao...?
Hơn nữa, Người lắng nghe bạn, quoniam bonus..., quoniam in saeculum misericordia eius, vì Người nhân hậu, vì lòng thương xót của Người tồn tại đến muôn đời.
Người đã tự hạ nên nhỏ bé, bạn thấy đấy: một Hài Nhi! – Để bạn tự tin đến gần Người.
In te, Domine, speravi: Lạy Chúa, con trông cậy nơi Ngài. Ngoài những nguồn trợ giúp nơi con người, tôi còn dùng lời cầu nguyện và thập giá của mình. – Và niềm cậy trông của tôi đã không và sẽ chẳng bao giờ vô ích: Non confundar in aeternum! – Tôi sẽ không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi!
Chúa Giêsu nói: “Còn Thầy, Thầy bảo thật anh em: cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho”.
Hãy cầu nguyện. Có kế hoạch nào của con người cho bạn một bảo đảm thành công chắc chắn như vậy không?
Bạn không biết nói gì với Chúa khi cầu nguyện. Bạn không nhớ gì cả, nhưng lại muốn tham vấn Người về nhiều việc. – Vậy, trong ngày sống, bạn hãy ghi lại những điều bạn muốn xem xét khi ở trước mặt Chúa. Rồi bạn dùng tờ giấy đó khi cầu nguyện.
Sau lời cầu nguyện của các linh mục và của các trinh nữ tận hiến, thì lời cầu nguyện Chúa ưa thích hơn cả là của trẻ em và bệnh nhân.
Khi bạn cầu nguyện, cần xác định là không được kéo dài vì thấy được an ủi, cũng không được rút ngắn khi thấy khô khan.
Đừng thưa với Chúa Giêsu là bạn muốn tìm an ủi trong cầu nguyện. – Nếu Chúa cho bạn niềm an ủi, hãy cảm tạ Ngài. – Nhưng hãy luôn xin Chúa cho được bền chí.
Bền chí trong cầu nguyện. – Kiên tâm ngay cả khi cố gắng của bạn dường như vô ích. – Cầu nguyện bao giờ cũng mang lại hoa trái.
Khi tâm trí uể oải và thụ động, bạn cố gắng tập trung tư tưởng trước mặt Chúa nhưng vô ích: một sự trống rỗng hoàn toàn!
Đừng cố làm gì, cũng đừng lo âu! Hãy nghe tôi: đó là giờ của con tim.
Có những từ làm bạn xúc động khi cầu nguyện, bạn hãy khắc ghi chúng vào trí nhớ và chậm rãi lặp lại nhiều lần trong ngày.
Pernoctans in oratione Dei – Người thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. – Đó là điều thánh Luca nói cho ta biết về Chúa Giêsu.
Còn bạn, đã mấy lần bạn kiên tâm như vậy? – Vậy thì...
Nếu bạn không lui tới với Chúa qua cầu nguyện và Bánh Thánh, làm sao bạn có thể làm cho người khác biết Người được?
Bạn đã viết cho tôi và tôi hiểu bạn: “Mỗi ngày, con đều dành “ít phút” để cầu nguyện, nếu không thì...!”
Một vị thánh không cầu nguyện ư?... – Tôi không tin sự thánh thiện đó.
Tôi mượn lời một tác giả ngoại quốc để nói với bạn: Lời cầu nguyện của bạn giá trị bao nhiêu thì đời tông đồ của bạn đáng giá bấy nhiêu.
Nếu bạn không phải là người cầu nguyện, tôi không tin vào thành ý của bạn khi bạn bảo rằng bạn làm việc cho Chúa Kitô.
Có lần bạn bảo tôi là bạn giống như chiếc đồng hồ chạy sai, đánh chuông trật giờ: Khi cầu nguyện, bạn nguội lạnh và khô khan; trái lại, vào lúc bạn không chờ đợi nhất, khi đi ngoài phố hoặc giữa các công việc hằng ngày, trong cảnh ồn ào nhộn nhịp của phố phường, hoặc lúc yên tĩnh tập trung vào công việc chuyên môn, bạn lại chợt bắt gặp mình muốn cầu nguyện... Sai giờ ư? Không sao, miễn là bạn đừng để phí những tiếng chuông ấy nhé. – Thần Khí muốn thổi đâu thì thổi.
Bạn làm tôi cười ngất vì lời cầu nguyện... mất kiên nhẫn của bạn. – Bạn thưa với Chúa: “Giêsu ơi, con không muốn già... Chờ gặp Chúa lâu quá! E rằng lúc ấy con không còn trái tim nóng bỏng như hiện nay. Chờ đến khi già e trễ mất. Ngay giờ đây, con muốn được kết hiệp với Chúa nồng nhiệt hơn, vì con yêu Chúa bằng Tình Yêu thanh khiết của tuổi trẻ”.
Tôi vui mừng thấy bạn có “tham vọng đền tội” cho toàn thế giới! Như bạn từng nói với tôi. – Tốt đấy, nhưng trước hết, hãy nghĩ đến các thành viên trong gia đình thiêng liêng của bạn, đến bà con thân thuộc, và đồng bào quê hương.
Bạn thưa với Người: “Giêsu ơi, đừng tin cậy ở con... Còn con, chắc chắn là con tin cậy nơi Ngài... Con phó mình con trong tay Chúa, nơi đó con gởi tất cả những gì con có, những nỗi cơ cực của con”. – Tôi thấy đó là một lời cầu nguyện tốt lành.
Lời cầu nguyện của người Kitô hữu không bao giờ là cuộc độc thoại.
“Giây phút thinh lặng.” – Hãy dành những giây phút ấy cho những ai có tâm hồn khô cằn.
Chúng ta, những người Công giáo, con cái Thiên Chúa, chúng ta trò chuyện với Cha chúng ta ở trên trời.
Đừng xem nhẹ việc đọc sách thiêng liêng. – Chính việc đọc sách đã làm nên nhiều vị thánh.
Bạn viết cho tôi: Chính trong việc đọc sách mà con tìm được cả kho nhiên liệu. – Người ta bảo việc đó tẻ nhạt, nhưng chính từ đó mà tâm trí con rút ra được nhiều chất liệu đong đầy sống động lời cầu nguyện và hâm nóng lời tạ ơn sau rước lễ của con.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/cau-nguyen/ (21-06-2026)