KHIÊM NHƯỜNG
Khi tai nghe những tiếng hoan hô thành công, bạn cũng nên nhớ lại những lời chê cười khi thất bại.
Đừng mong làm cái chong chóng mạ vàng trên nóc dinh thự. Dẫu sáng chói và cao mấy đi nữa, nó chẳng quan trọng gì đối với sự bền vững của tòa nhà.
Tốt hơn bạn hãy làm tảng đá cũ kỹ, chôn vùi trong móng nhà dưới lòng đất, nơi chẳng ai nhìn thấy bạn, nhưng nhờ bạn mà ngôi nhà không sụp đổ.
Lạy Chúa Giêsu, người ta càng đưa con lên thì con càng xin Chúa cho con tự hạ trong tâm hồn, xin làm cho con hiểu con từng là gì, và con sẽ là gì, nếu Chúa bỏ con.
Đừng quên rằng bạn là... cái thùng đựng rác. – Vì thế, nếu Người Làm Vườn chí thánh có chọn bạn, nếu Người cạo rửa bạn, lau chùi bạn..., nếu Người đặt vào đó vài bông hoa tuyệt đẹp..., và nếu hương thơm và màu sắc của hoa làm giảm bớt vẻ xấu xí của bạn, cũng đừng vì thế mà kiêu ngạo.
Khi bạn nhìn thấy được con người thật của bạn, bạn sẽ thấy việc người ta khinh bạn là chuyện thường tình thôi.
Bạn không khiêm nhường khi tự hạ, nhưng khi bạn bị người khác sỉ nhục và bạn chịu đựng điều đó vì Chúa Kitô.
Nếu bạn biết mình, bạn sẽ vui mừng vì bị khinh khi, và lòng bạn sẽ khóc than trước lời tung hô khen ngợi.
Đừng tự ái vì người ta thấy lỗi lầm của bạn; nhưng hãy đau buồn vì bạn xúc phạm đến Chúa và làm gương xấu cho tha nhân.
Ngoài ra, cứ để người ta biết bạn là ai và nghĩ thế nào về bạn. – Bạn đừng buồn vì bị xem là đứa vô tích sự; có như thế Chúa Giêsu mới có thể đặt tất cả vào bạn được.
Nếu bạn hành động theo sự thúc đẩy của cõi lòng và sự chỉ đạo của lý trí, bạn có thể sẽ phải nằm bẹp trên mặt đất, sóng soài như một con sâu bẩn thỉu, xấu xí và đáng thương trước mặt... vị Thiên Chúa đã chịu đựng tất cả vì bạn.
Đức khiêm nhường có giá trị to lớn dường nào! – Quia respexit humilitatem... Vì Người đã nhìn đến lòng khiêm nhường... Vượt trên cả đức tin, đức ái, đức trinh khiết vô nhiễm, đó là điều Đức Mẹ đã hân hoan ngợi ca trong nhà ông Dacaria:
“Vì Người đã nhìn đến lòng khiêm nhường của tôi, từ nay các thế hệ sẽ khen tôi diễm phúc.”
Bạn là tro bụi bẩn thỉu và thấp hèn. – Ngay cả khi hơi thở của Thánh Thần nâng bạn lên trên mọi vạn vật trần thế; ngay cả khi những tia huy hoàng của Mặt Trời Công Chính làm bạn sáng bừng lên như vàng ròng, từ trên cao chiếu rọi thân phận khốn khổ của bạn, thì xin bạn đừng quên thân phận yếu hèn của mình.
Chỉ một giây kiêu căng cũng đủ quăng bạn xuống đất, và khi ấy, hết là ánh sáng, bạn chỉ còn là bùn dơ.
Bạn... kiêu căng ư? – Vì điều gì?
Kiêu căng? – Tại sao?... – Chẳng bao lâu nữa – vài ngày hay vài năm – bạn chỉ còn là một cái xác hôi thối, đầy dòi bọ, bốc mùi, với những mảnh vải liệm rách nát bẩn thỉu,... và chẳng ai trên đời còn nhớ tới bạn.
Bạn học thức, nổi tiếng, giỏi ăn nói, đầy quyền lực; nếu không khiêm nhường, bạn chẳng là gì hết. – Hãy chặt tận gốc cái “tôi” ích kỷ đang thống trị bạn. Chúa sẽ giúp bạn. Bấy giờ bạn sẽ có thể khởi sự làm việc cho Chúa Kitô, ở hàng cuối trong đạo quân tông đồ của Người.
Thứ khiêm tốn giả hiệu này có vẻ hợp với bạn: bạn “khiêm tốn” đến độ chối bỏ các quyền hạn... mà thật ra là những bổn phận.
Hãy khiêm tốn nhìn nhận yếu kém của bản thân để có thể nói như vị Tông đồ: Cum enim infirmor, tunc potens sum – Khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh.
Sau một lần xưng tội đầy sám hối, bạn hỏi tôi: “Cha ơi, sao cha có thể chịu được bao nhiêu thứ rác rưởi đó?”.
Tôi thinh lặng, nhưng tôi nghĩ rằng nếu bạn đã khiêm tốn nghĩ mình như thế – rác rưởi, một đống rác rưởi – thì chúng ta có thể biến tất cả những yếu đuối của bạn thành điều gì đó vĩ đại.
Hãy xem sự khiêm tốn của Chúa chúng ta: một... chú lừa nhỏ làm ngai tòa tiến vào Giêrusalem!...
Khiêm tốn cũng là con đường dẫn tới bình an nội tâm. – Chính Người đã từng nói: “Hãy học với Tôi vì Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường... và anh em sẽ tìm thấy bình an cho tâm hồn.”
Không phải là thiếu khiêm tốn khi bạn ý thức được sự tiến bộ của tâm hồn. – Như vậy, bạn có thể cám ơn Chúa.
Tuy nhiên, đừng quên bạn là một kẻ hành khất đang mặc bộ đồ sang trọng... đi mượn.
Tự biết mình là điều cơ bản để có lòng khiêm tốn.
Đừng vì lòng khiêm tốn giả tạo mà giảm bớt sự kiên quyết của bạn khi bảo vệ tinh thần và các quy tắc trong những việc tông đồ bạn đang dấn thân. – Sự kiên quyết đó không phải tính kiêu căng, nhưng là nhân đức trụ cột: lòng can đảm.
Kiêu căng. – Đó là khi bạn bắt đầu nghĩ rằng một mình bạn có thể làm được mọi sự. – Nếu Người bỏ bạn một lát thôi, bạn sẽ rối trí ngay. – Hãy khiêm tốn, rồi bạn sẽ không thiếu sự trợ giúp phi thường của Người.
Đã đến lúc xua đuổi những tư tưởng kiêu căng đó! Bạn là cây cọ trong bàn tay người nghệ sĩ. – Và chỉ thế thôi.
Bạn hãy nói xem: Cây cọ mà cản trở người họa sĩ thực hiện tác phẩm của mình thì còn dùng vào việc gì nữa đây?
Để nên khiêm tốn, dù bạn rất tự mãn và trống rỗng, chỉ cần bạn nhớ lời này của Isaia: bạn là “giọt nước hay giọt sương rơi trên mặt đất, chẳng ai nhìn thấy cả!”
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/khiem-nhuong/ (21-06-2026)