KHÓ NGHÈO
Đừng quên điều này: Ai ít đòi hỏi thì được sở hữu nhiều hơn. – Đừng tự tạo đòi hỏi.
Hãy gỡ mình khỏi của cải thế gian. – Hãy yêu mến và thực hành tinh thần khó nghèo: bằng lòng với những gì cho phép bạn có một cuộc sống đúng mực và đơn sơ.
Nếu không, bạn chẳng bao giờ nên người tông đồ.
Khó nghèo thực sự không hệ tại ở chỗ không có gì, nhưng là trong sự từ bỏ của cải, là tự nguyện từ bỏ quyền chi phối chúng.
Đó là lý do tại sao có những người nghèo lại thực sự giàu. Và ngược lại.
Nếu bạn là người của Thiên Chúa, hãy khinh chê của cải một cách cố tình như cách người đời kiếm tìm chúng.
Biết bao bám víu vào của cải thế gian! – Chẳng bao lâu chúng sẽ thoát khỏi tay bạn, vì của cải đâu có theo người giàu xuống mồ.
Nếu bạn không chọn cho mình phần kém nhất khi bạn có thể làm điều đó mà không ai để ý thì bạn không có tinh thần khó nghèo.
Divitiae, si affluant, nolite cor apponere – Nếu của cải tuôn tràn vào tay bạn thì đừng đặt lòng mình vào đó. – Hãy sử dụng của cải cách quảng đại, và nếu cần, với lòng anh hùng.
Hãy nghèo khó trong tinh thần.
Bạn không yêu khó nghèo nếu bạn chưa yêu tất cả những gì bao hàm trong đó.
Biết bao suối nguồn thánh thiện trong đức khó nghèo! – Bạn còn nhớ không? Bạn đã dốc đến đồng xu cuối cùng khi công cuộc tông đồ trải qua cơn khủng hoảng tài chính.
Lúc ấy, vị Linh mục của Chúa đã bảo bạn: “Cha cũng cho con tất cả những gì cha có.” – Bạn quỳ xuống lắng nghe: “Xin phép lành của Thiên Chúa toàn năng, Cha, Con và Thánh Thần, xuống trên con và cùng con luôn mãi.”
Và bạn tin rằng mình đã được trả công xứng đáng.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/kho-ngheo/ (21-06-2026)