THỬ THÁCH
Cơn lốc bắt bớ cũng có ích. – Bạn mất gì?... Bạn chỉ mất những gì đáng bị mất. – Khi cây không bị tróc gốc – mà chẳng ngọn gió hay cơn bão nào có thể nhổ được cây Hội Thánh – thì chỉ có cành khô bị gãy rụng... Mà cành khô thì đáng bị rơi xuống lắm.
Phải, người ấy xử ác với bạn. – Còn bạn đã không xử tệ hơn với Thiên Chúa sao?
Giêsu ơi, khi Ngài đi qua, chẳng tâm hồn nào có thể dửng dưng. – Người ta yêu Ngài hoặc ghét Ngài.
Khi người tông đồ theo Ngài bằng cách chu toàn bổn phận, sao con phải ngạc nhiên khi anh ta – vì là một Đức Kitô khác! – cũng gây nên những lời rì rầm ghen ghét hoặc mến yêu tương tự?
Một lần nữa..., người ta nói, người ta viết..., ủng hộ hay đả kích..., với thiện chí hay ác ý..., dè dặt hay phỉ báng, ca ngợi hay tán dương..., vớ vẩn hay sự thật...
Khờ, thật là khờ! Khi bạn đang tiến thẳng về mục tiêu, lòng trí say đắm Thiên Chúa, thì tiếng gió thổi, hay tiếng dế kêu, tiếng gào rống, tiếng càu nhàu, hay tiếng ngựa hí... có can chi đâu?
Hơn nữa..., đó là điều không tránh khỏi; đừng phí công dã tràng.
Miệng đời độc địa khiến bạn bị nhục mạ và tổn thương hơn vì bạn không lường trước.
Phản ứng siêu nhiên của bạn phải là tha thứ, thậm chí là xin lỗi, và tận dụng kinh nghiệm đó để tách mình khỏi thế gian.
Khi bạn gặp đau khổ, nhục mạ..., Thập Giá, bạn hãy tự nhủ: điều đó thấm gì so với điều tôi đáng phải chịu?
Bạn đang trải qua một cơn thử thách lớn? – Mọi thứ chống lại bạn? Hãy đọc thật chậm rãi như đang thưởng thức lời nguyện mạnh mẽ và uy lực này:
“Ước chi Thánh Ý vô cùng đáng mến và công bình của Chúa được thể hiện, được ngợi ca và được tôn vinh muôn đời trên tất cả mọi sự. Amen. Amen.”
Tôi bảo đảm bạn sẽ tìm được bình an.
Đau khổ bạn chịu ở đời này... vốn chỉ là một giấc mơ... chóng qua. – Hãy vui lên, vì Thiên Chúa, Cha của bạn, yêu bạn nhiều lắm và nếu bạn không ngăn cản Người, Người sẽ cho bạn một thức giấc tuyệt vời, sau giấc mơ xấu này.
Bạn giúp đỡ mà không được cám ơn, và bạn buồn vì điều đó. – Hãy trả lời hai câu hỏi sau đây của tôi: Bạn có luôn biết ơn Chúa Giêsu không?... Bạn làm điều tốt ấy chỉ để được cám ơn ở đời này sao?
Tôi không hiểu tại sao bạn lại lấy làm lạ. – Những kẻ thù của Chúa Kitô luôn rất vô lý.
Khi thấy Lazarô được cho sống lại, lẽ ra họ phải thua cuộc và nhìn nhận thiên tính của Đức Giêsu. – Nhưng không, họ bảo: “Ta hãy giết kẻ cho sự sống!”
Ngày nay cũng như ngày xưa.
Vào những lúc chiến đấu và mâu thuẫn, khi có thể chính những “người tốt” lại cản đường bạn đi, hãy nâng lòng tông đồ lên, lắng nghe Chúa Giêsu nói về hạt cải và men bột. – Và hãy thưa với Người: Edissere nobis parabolam, “Xin giải thích dụ ngôn cho con.”
Bấy giờ, bạn cảm nhận niềm vui được nhìn thấy thắng lợi sẽ đến: chim trời đến ẩn náu dưới bóng tông đồ non trẻ của bạn và cả khối bột dậy men.
Nếu bạn chịu đựng nghịch cảnh trong lo âu, bạn sẽ đánh mất niềm vui và bình an, và bạn có nguy cơ không rút được ích lợi thiêng liêng nào từ thử thách đó.
Các biến cố xã hội đưa bạn vào cuộc sống ẩn dật tự nguyện mà hoàn cảnh có thể làm nó còn tệ hơn ở tù. – Tính cách bạn bị lu mờ.
Bạn không còn hướng phát triển, bị bao vây bởi ích kỷ, tò mò, hiểu lầm và bàn tán. – Rồi sao nữa? Bạn quên ý chí tự do và sức mạnh “trẻ thơ” của mình rồi ư? – Sự vắng mặt của hoa lá (hoạt động bên ngoài) đâu có cản trở sự phát triển và hoạt động của cội rễ (đời sống nội tâm).
Làm việc. Rồi sự việc sẽ thay đổi và bạn sẽ gặt hái được nhiều hoa trái hơn trước, thơm ngon hơn trước.
Người ta quở trách bạn ư? – Đừng tức giận, như tính kiêu căng xúi giục bạn. – Hãy nghĩ: Họ đối xử nhân từ với tôi làm sao! Còn bao điều họ không nói với tôi!
Thập giá, vất vả, thử thách theo bạn suốt cuộc đời này. – Đó là đường Chúa đã đi, và người môn đệ không thể hơn Thầy.
Đồng ý là có nhiều áp lực từ bên ngoài, và điều đó phần nào bào chữa cho bạn. – Nhưng cũng có sự đồng lõa trong đó – hãy nhìn kỹ – và tôi không thấy lý do để bào chữa.
Bạn không nghe chính Thầy Giêsu kể dụ ngôn cây nho và cành nho sao? – Hãy tự an ủi: Người đòi hỏi nhiều nơi bạn vì bạn là cành nho sinh nhiều trái... Người phải cắt tỉa bạn, ut fructum plus afferas – để bạn “sinh nhiều hoa trái hơn”.
Hẳn nhiên, việc cắt tỉa đó làm bạn đau đớn! Nhưng rồi hoa trái sẽ rất ngọt ngào, việc bạn làm sẽ rất chín chắn!
Bạn đang lo lắng. – Tôi bảo bạn này: Cho dù bất cứ điều gì xảy ra trong đời sống nội tâm hay trong thế giới quanh bạn, đừng bao giờ quên rằng tầm quan trọng của các sự việc hoặc con người rất tương đối. – Hãy bình tĩnh: để thời gian trôi qua. Rồi bạn sẽ nhìn sự việc và con người với một khoảng lùi và không bức xúc, bạn sẽ đặt sự việc đúng chỗ và chừng mực của chúng.
Làm như thế, bạn sẽ phán đoán công bình hơn và tự miễn nhiễm khỏi nhiều lắng lo.
Đêm tồi trong quán tàn. – Người ta bảo Thánh Têrêsa Avila định nghĩa cuộc sống thế gian này như thế. – Một so sánh thích đáng, phải không?
Viếng thăm một tu viện nổi tiếng. – Một phụ nữ ngoại quốc nọ mủi lòng trước cảnh nghèo khó của tu viện: “Chắc các thầy sống cực khổ lắm?”. Một thầy dòng vui vẻ đáp lời: “Thầy dòng ơi, thầy muốn thế và đã được thế.”
Tôi vui khi nghe lời ấy từ con người thánh thiện đó, và tôi phải lặp lại lời ấy cho bạn với một chút buồn lòng khi nghe bạn than không hạnh phúc.
Bạn lo lắng ư? – Xin đừng! Vì như thế sẽ đánh mất bình an.
Sức khỏe suy sụp. – Bạn... kiệt sức. – Hãy nghỉ ngơi. Ngưng các hoạt động bên ngoài. – Đi gặp bác sĩ. Hãy vâng lời và vứt bỏ mọi lo âu.
Bạn sẽ sớm quay lại cuộc sống bình thường, và nếu bạn trung thành, hoạt động tông đồ của bạn sẽ hiệu quả hơn.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/thu-thach/ (21-06-2026)