ĐỜI THƠ ẤU
Hỡi bạn nhỏ ngốc nghếch, chớ quên rằng Tình Yêu làm bạn nên toàn năng.
Bạn trẻ ơi, đừng bỏ thói quen rất trìu mến là “đột kích” các Nhà Tạm.
Khi tôi gọi bạn là “con ngoan”, đừng tưởng tôi xem bạn nhút nhát hay bẽn lẽn. – Nếu bạn không kiên cường và... bình thường, bạn sẽ trở thành một biếm họa gây cười, thay vì nên tông đồ.
Con ngoan, hãy năng nói với Chúa Giêsu nhiều lần trong ngày rằng: Con yêu Chúa, con yêu Chúa, con yêu Chúa...
Đừng buồn khi các yếu đuối đè lên bạn. – Như Thánh Phaolô, hãy vinh danh Thiên Chúa trong các yếu đuối của mình, vì trẻ em được phép bắt chước người lớn mà không sợ bị chê cười.
Chớ để những bất toàn, khiếm khuyết và ngay cả những sa ngã nghiêm trọng tách bạn khỏi Thiên Chúa. – Nếu khôn ngoan, một đứa con yếu ớt sẽ cố gắng bám chặt cha nó.
Đừng lo lắng nếu bạn cảm thấy bực bội khi thực hiện những việc nhỏ bé mà Người đòi hỏi nơi bạn. – Rồi sẽ đến lúc bạn mỉm cười…
Bạn có bao giờ thấy đứa bé miễn cưỡng đưa cho cha nó, người đang muốn thử nó, chiếc kẹo nó đang cầm ở tay không? – Nhưng cuối cùng nó cũng đưa cho cha: Tình yêu đã chiến thắng.
Bạn muốn làm nhiều việc tốt, thật tốt, nhưng rốt cuộc bạn lại làm hỏng chúng. – Hãy tự hạ trước Chúa Giêsu. Hãy thưa với Người rằng: Chúa thấy sự vụng về của con không? – Nếu Chúa không giúp con nhiều, con còn làm tệ hơn!
Xin rủ lòng thương đứa con này. Chúa biết mỗi ngày con muốn viết thêm một trang đẹp vào cuốn sách đời mình..., nhưng con quá vụng về! Nếu Thầy không cầm tay con, thay vì những nét rõ ràng, ngòi bút con chỉ vạch được những nét nguệch ngoạc chẳng dám cho ai xem.
Giêsu ơi, từ nay, chúng ta sẽ cùng viết với nhau nhé.
Tình Yêu của con ơi, con biết mình rất vụng về..., vụng về đến nỗi khi con muốn an ủi thì hóa ra con lại gây đau khổ. Xin làm dịu đi những cung cách của tâm hồn con; xin ban cho con, con muốn Ngài ban cho con sự kiên định vững chãi của đời thơ ấu, sự tinh tế và quan tâm mà những đứa con dành cho cha mẹ hầu diễn tả lòng yêu thương chan chứa.
Bạn đầy khốn khổ. – Bạn ngày càng nhận rõ điều đó hơn. – Nhưng đừng để chúng làm bạn hoảng sợ. – Người biết bạn không thể sinh thêm hoa trái.
Do những sa ngã ngoài ý muốn, những cú ngã của một đứa bé, Thiên Chúa, Cha của bạn, sẽ chú ý đến bạn hơn và bàn tay yêu thương của Đức Maria, Mẹ của bạn, sẽ không rời tay bạn. Hãy tận dụng điều đó, và mỗi ngày, khi Chúa đỡ bạn lên, bạn hãy ôm ghì lấy Người, đặt cái đầu nhỏ bé của bạn lên vòm ngực mở toang của Người, để nhịp đập trái tim khả ái của Người làm bạn phát điên lên.
Một mũi châm. – Một mũi nữa. Rồi mũi nữa. – Hãy chịu đựng! Đừng quên là bạn quá bé nhỏ đến nỗi trong đời bạn – trên con đường nhỏ bé của mình – bạn chỉ có thể dâng những thập giá nho nhỏ như thế.
Và rồi, để ý xem, hết thập giá này đến thập giá khác – hết mũi châm này đến mũi châm khác... – một núi chồng chất!
Bạn trẻ hỡi, cuối cùng, bạn sẽ biết làm một việc rất vĩ đại: Yêu Thương.
Khi một linh hồn trẻ thơ bày tỏ với Chúa ao ước được tha thứ, nó cần phải xác tín rằng sẽ nhanh chóng được nhậm lời. Chúa Giêsu sẽ giải thoát nó khỏi gánh nặng nhơ nhớp mà những khốn khổ trong quá khứ bắt nó phải mang. Người sẽ cất khỏi nó gánh nặng chết người, tàn dư của những ô nhơ, đang kéo ghì nó xuống mặt đất. Người sẽ vứt xa mọi nặng nề của trần gian đang chồng chất trong trái tim trẻ thơ để nó có thể vươn tới Thiên Chúa uy quyền và tan biến trong ngọn lửa Yêu Thương là chính Người.
Sự nản lòng do bạn thiếu độ lượng, do sa ngã và thoái lui – có khi chỉ là bên ngoài – thường khiến bạn cảm thấy như mình đã đánh mất điều gì đó có giá trị đặc biệt (đó chính là sự thánh thiện của bạn).
Đừng lo lắng: Hãy áp dụng vào đời sống siêu nhiên cách giải quyết vấn đề thật khôn ngoan và đơn sơ của trẻ em.
Chúng đánh vỡ – thường do vụng về – một đồ vật mà cha chúng rất trân quý. – Chúng xin lỗi, thậm chí chúng khóc lóc, nhưng... chúng lại tìm sự an ủi từ chủ nhân của món đồ bị hư hại do sự vụng về của chúng. Thế là cha chúng quên mất giá trị – dù to lớn – của món đồ bị vỡ, và đầy dịu dàng, ông không chỉ tha thứ, mà còn an ủi và trấn an đứa con nhỏ của mình. – Hãy học điều ấy.
Ước gì lời cầu nguyện của bạn mạnh mẽ. – Nên giống trẻ thơ không có nghĩa là ủy mị.
Đối với ai yêu mến Chúa Giêsu, lời cầu nguyện, dù khô khan, cũng nên ngọt ngào và có khả năng xoa dịu mọi sầu muộn. Người ấy sẽ tìm đến cầu nguyện như trẻ em tìm đến lọ đường sau khi uống thuốc đắng.
Bạn lo ra khi cầu nguyện. – Hãy cố gắng tránh chia trí. Nhưng cũng đừng lo lắng nếu, dù đã cố gắng, đầu óc bạn vẫn cứ “lang thang đây đó”.
Bạn không thấy trong cuộc sống thường ngày, trẻ em, ngay cả những em ngoan nhất, thường bận rộn chơi đùa với những thứ chung quanh chúng, chẳng quan tâm đến cha chúng đang quan sát chúng. – Đó không phải vì thiếu lòng yêu thương hay kính trọng, đó là sự bất toàn và bé mọn riêng của trẻ em.
Và bạn, bạn chính là một đứa trẻ trước mặt Chúa.
Khi cầu nguyện, bạn hãy cho qua những ý nghĩ không thích hợp, giống như người cảnh sát điều khiển giao thông. Vì thế, bạn cần có một ý chí mạnh mẽ của đời thơ ấu. – Thỉnh thoảng, hãy dừng một ý nghĩ không thích hợp lại một lúc, cầu nguyện cho những người vừa xuất hiện trong tâm trí bạn.
Rồi tiếp tục tiến lên...! Cứ thế cho đến hết giờ cầu nguyện. – Dù bạn cảm thấy cách cầu nguyện đó vô ích, bạn hãy vui và tin rằng bạn đã làm hài lòng Chúa Giêsu.
Quả là tuyệt vời khi làm trẻ em! – Khi người lớn cầu xin một đặc ân, lời cầu xin của anh ta cần được hậu thuẫn bằng cả danh sách những thành quả.
Khi một đứa trẻ cầu xin – trẻ em không có thành quả gì – nó chỉ cần tuyên bố: tôi là con ông này, con bà kia.
Bạn hãy nói với Chúa với cả tâm hồn: Chúa ơi, con là... con của Chúa!
Bền chí. – Khi một đứa trẻ gõ cửa, nó gõ một lần, hai lần, nhiều lần..., gõ mạnh và lâu, chẳng ngại ngùng! Người ra mở cửa, ban đầu bực mình, nhưng sau cũng phải chịu thua sự hồn nhiên của kẻ quấy rầy nhỏ bé đó... – Đối với Chúa, bạn cũng vậy.
Bạn có để ý xem trẻ em cám ơn thế nào không? – Hãy bắt chước chúng, hãy thưa với Chúa Giêsu khi gặp thuận lợi cũng như lúc gặp khó khăn: “Chúa tốt quá, tốt quá!...”
Lời nói xác tín ấy chính là con đường thơ ấu dẫn bạn đến sự bình an được cân đong bằng nụ cười và nước mắt, và trong sự vô hạn của Tình Yêu.
Công việc làm bạn mệt đến độ bạn không cầu nguyện nổi. Bạn luôn ở trong sự hiện diện của Cha bạn. – Nếu bạn không nói với Người được, thì thỉnh thoảng hãy ngước nhìn Người như một đứa trẻ... và Người sẽ mỉm cười với bạn.
Khi cám ơn sau rước lễ, điều đầu tiên tự nhiên đến trên môi miệng bạn là những lời cầu xin...: Chúa Giêsu ơi, cho con điều này; Chúa Giêsu ơi, cho con linh hồn kia; Chúa Giêsu ơi, công việc nọ...
Đừng lo lắng, đừng cố ép mình. Bạn không thấy khi người cha hiền từ, đứa con sẽ hồn nhiên và mạnh dạn thò tay vào túi cha để tìm kẹo ngay cả khi nó chưa hôn chào cha nó sao? – Vậy thì...
Ý chí của chúng ta, được ân sủng củng cố, rất có hiệu năng trước mặt Chúa. – Ví dụ, khi đi xe buýt, ta nghĩ đến biết bao xúc phạm người đời gây ra cho Chúa, và với tác động tích cực của ý chí, ta có thể thưa cùng Chúa: “Lạy Chúa con, con muốn làm thật nhiều cử chỉ mến yêu và đền tạ, nhiều như những vòng bánh xe lăn.” Ngay lúc ấy, trong mắt Chúa Giêsu, chúng ta đã thực sự yêu mến Người và đền bù cho Người như lòng ta ước ao.
Cái “việc trẻ con” ấy không nằm ngoài vùng thơ ấu thiêng liêng. Đó là cuộc đối thoại bất tận giữa đứa con hồn nhiên và người cha yêu con mình say mê:
– Con yêu ba thế nào? Nói ba nghe! – Đứa bé bập bẹ: “Nhi-ều l-ắm, nhi-ều l-ắm!”
Khi bạn sống “đời thơ ấu”, vì bạn là một đứa bé, bạn phải “tham ăn” thiêng liêng. – Như những đứa trẻ ở “tuổi bạn”, hãy nhớ các món ngon mẹ bạn thường để dành cho.
Hãy thường xuyên làm điều ấy trong ngày. – Chỉ cần vài giây... Maria... Giêsu... Nhà Tạm... Rước Lễ... Tình Yêu... đau khổ... các đẳng linh hồn nơi luyện ngục... những người đang chiến đấu: Đức Giáo Hoàng, các linh mục... các tín hữu... linh hồn bạn... linh hồn các thân nhân... các Thiên Thần Bản Mệnh... các tội nhân...
Việc hãm mình nho nhỏ ấy đòi bạn cố gắng nhiều! – Bạn chiến đấu.
– Như khi người ta hỏi bạn: Sao cứ phải trung thành với kế hoạch sống, với thời gian biểu như thế? – Nghe này: bạn không thấy người ta rất dễ dụ trẻ em sao? – Chúng không muốn uống thuốc đắng, thế là người ta bảo: “Nào, uống muỗng này cho ba nè, muỗng này cho bà này...” Cứ thế, cho đến khi chúng nuốt hết liều thuốc.
Với bạn cũng thế: mười lăm phút hãm mình nữa cho các linh hồn nơi Luyện ngục; năm phút nữa cho ba mẹ; năm phút nữa cho anh em trong việc tông đồ... cho đến khi bạn dùng hết thời gian đã định trong thời gian biểu.
Hãm mình như thế, giá trị lắm chứ!
Bạn không cô đơn đâu. – Hãy vui vẻ chịu đựng thử thách. – Bạn nhỏ đáng thương, quả là bạn không cảm thấy bàn tay của Mẹ trong tay bạn. – Nhưng... bạn có thấy các bà mẹ trên trần gian này giang rộng đôi tay dõi theo con mình khi chúng chập chững tự mình bước đi những bước chân đầu đời không? – Bạn không cô đơn, Mẹ Maria luôn ở bên bạn.
Giêsu ơi, chẳng bao giờ con trả nổi, dù con có chết vì Yêu, hồng ân Chúa đã rộng ban khi làm cho con nên bé nhỏ.
Văn bản được in từ https://escriva.org/vi/camino/doi-tho-au/ (21-06-2026)